Ring ring
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212802

Bình chọn: 7.5.00/10/1280 lượt.

, nhưng cách trả thù của Thư Phàm còn độc hơn cả trực tiếp giết chết họ.

Thư Phàm ném hai viên thuốc vào miệng ông Phúc: “Vì ông không tin tài dùng dộc của tôi, nên tôi cho ông thử nghiệm một chút.” Thư Phàm nhờ một người vệ sĩ đổ nước suối vào miệng ông Phúc, để ông ta nuốt xuống hai viên thuốc và không nhổ ra ngoài, Thư Phàm cắm hai cây kim vào cổ ông Phúc.

Ông Phúc trừng trừng nhìn Thư Phàm, ông ta hận không thể ăn tươi nuốt sống Thư Phàm. Chưa đầy một phút, sắc mặt ông Phúc tái nhợt, ông ta không ngừng rên la, người run bần bật, miệng thều bọt dãi, trông chẳng khác gì một con chó điên.

Thư Phàm không vội bắt ép ba ngươi đàn ông đi cùng ông Phúc uống thuốc ngay, mà muốn họ được tận mắt chứng kiến quá trình ngấm thuốc và bị thuộc độc hành hạ của ông Phúc.

Ông Phúc có cảm giác trong cơ thể mình có hàng vạn hàng nghìn mũi kim đang đâm vào từng tế bào, từng ngóc ngách trong cơ thể. Đầu tiên, ông ta thấy mình như đang bị chiên trong một vạc dầu, ông ta nóng đến mức có cảm giác mình sắp bị chiên chín. Sau đó, ông ta thấy toàn thân lạnh cóng, rét run cầm cập. Cứ như thế cảm giác nóng và lạnh không ngừng dày vò ông ta, khiến ông ta sống không được mà chết cũng chẳng xong.

Tám vệ sĩ và Hoàng Tuấn Kiệt thấy may mắn vì mình không phải là ông Phúc, họ không muốn trở thành đối tượng thử thuốc của Thư Phàm.

Ba người đàn ông đi cùng ông Phúc kinh hồn táng đởm. Họ cố gắng vùng chạy thoát, cố gắng không mở miệng uống viên thuốc đem ngòm do Thư Phàm bào chế, nhưng mà không được.

Sau khi đã đùa giỡn và trả thù đủ, Thư Phàm mới tạm thời buông tha cho ông Phúc và đồng bọn của ông ta.

Hoàng Tuấn Kiệt thấy tâm trạng Thư Phàm đã vui vẻ và không còn ủ rũ như mấy ngày vừa qua nữa, hắn cũng vui hẳn lên. Chỉ cần Thư Phàm muốn, hắn sẽ làm bất cứ điều gì.

Trở về đất liền, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt giao ông Phúc và đồng bọn của ông ta cho cảnh sát Hồng Kông.

Hoàng Tuấn Kiệt gọi điện hẹn gặp Tuấn Vũ.

Tuấn Vũ từ chối không gặp. Hắn chỉ nói một câu: “Đến lúc cần gặp, ông chủ sẽ chủ động tìm hai người. Còn bây giờ, ông chủ không muốn gặp ai cả.”

Nghe được câu trả lời của Tuấn Vũ, hai mắt Thư Phàm đẫm lệ, nhào vào lòng Hoàng Tuấn Kiệt.

Chương 46.

Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt và Tú Linh đi máy bay cá nhân của Vũ Gia Minh trở về Việt nam.

Ngồi trên máy bay bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt, đối diện với Tú Linh và Vũ Gia Minh, Thư Phàm xa xầm mặt, căm phẫn quát: “Vũ Gia Minh ! Anh là tên xấu xa ! Sao anh có thể khiến Tú Linh mang thai, trong khi hai người vẫn chưa kết hôn ?” Tuần trước, vô tình phát hiện những triệu chứng khả nghi của Tú Linh, Thư Phàm đã bắt mạch cho Tú Linh. Thư Phàm tá hỏa khi phát hiện ra cô em gái của mình đã mang thai được hơn một tháng rồi.

Vũ Gia Minh chẳng những không cảm thấy hổ thẹn một chút nào, mà ngược lại hắn còn cao hứng cười toe toét: “Tôi làm thế thì có gì là sai, sớm muộn gì cô ấy cũng là vợ của tôi. Vả lại, chẳng phải cô vẫn lo sợ tôi không được bố mẹ cô chấp nhận tôi làm con rể của họ là gì. Tôi phải cẩn thận đề phòng chứ ?” Vũ Gia Minh mặt dày nói toẹt ra mục đích của mình. Hắn không thèm che dấu, thậm chí hắn còn vênh mặt, cho mình làm đúng.

“Vũ Gia Minh !” Thư Phàm tức điên lên, hận không thể đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh. Thư Phàm còn muốn tuôn ra một tràng, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tú Linh, Thư Phàm lại nén nhịn xuống. Dù sao Vũ Gia Minh cũng thật lòng yêu Tú Linh, muốn lấy Tú Linh làm vợ. Vốn là một kẻ thân đầy thủ đoạn, không bao giờ chịu thiệt, hắn tính toán trước như thế cũng đúng. Thư Phàm vừa bội phục hắn vừa lắc đắc đầu chịu thua hắn. Thư Phàm mong hắn đối xử thật tốt với Tú Linh. Nếu không….hừ…. Thư Phàm mãnh liệt chiếu thẳng ánh mắt sát khí vào mắt Vũ Gia Minh.

Vũ Gia Minh ớn lạnh, cười cười nhìn Thư Phàm.

Tú Linh sức khỏe vốn yếu kém. Mang thai lần đầu tiên nên không tránh khỏi cảm giác nôn ọe, ăn không ngon, ngủ không yên.Cũng may, Thư Phàm là một bác sĩ nên có thể chiếu cố và chăm sóc cho Tú Linh.

Vũ Gia Minh thấy sắc mặt tái nhợt của Tú Linh, đau xót hỏi: “Em thấy trong người thế nào ? Có muốn nằm nghỉ không ?”

Tú Linh bịt chặt miệng, lắc đắc nói: “Em không sao, chỉ thấy hơi choáng váng một chút thôi.”

Vũ Gia Minh cuống lên, vội vỗ nhẹ vào lưng Tú Linh: “Thư Phàm ! Tình trạng thai nghén này của Tú Linh có kéo dài lâu không ? Nếu cô ấy cứ nôn ẹo suốt ngày và không ăn được thứ gì thế này, phải làm sao ?”

Thư Phàm bĩu môi, căm tức định mắng Vũ Gia Minh một trận. Nhưng thấy hắn lo lắng và yêu Tú Linh nhiều như thế, lại thôi: “Tình trạng này không kéo dài lâu đâu, chỉ mất hai tháng đầu thôi. Sau hai tháng, Tú Linh sẽ trở lại bình thường.”

Vũ Gia Minh đau lòng nói: “Sao lại lâu như thế, không có cách gì trị dứt được tình trạng thai nghén này sao ?”

Thư Phàm sắn tay áo lên: “Nếu không muốn nó bị thai nghén hành hạ, anh không nên bắt nó mang thai mới phải.”

“Như thế sao được.” Vũ Gia Minh phủ nhận: “Nếu cô ấy không mang thai, tôi làm sao có thể thuận lợi lấy được cô ấy. Hơn nữa, tôi rất thích trẻ con, tôi muốn cô ấy sinh cho tôi một cô công chúa thật dễ thương và xinh