XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212845

Bình chọn: 8.5.00/10/1284 lượt.

hỏ bé này có là gì.

“Tôi nghe nói anh và cô ta sắp kết hôn ?” Đào Tuyết Viên bỏ qua Thư Phàm, cô ta chuyển rời tầm mắt sang Vũ Gia Minh.

“………..” Vũ Gia Minh cười khẩy không đáp. Hắn thấy mình không có nghĩa vụ phải báo cho cô ta biết chuyện riêng tư của mình.

“Tôi nhất định sẽ không để cho anh được như ý nguyện, tôi sẽ phá cuộc hôn nhân của anh đến cùng.” Đào Tuyết Viên vênh mặt đắc ý bảo Vũ Gia Minh: “Tôi không thể để cho cha của đứa trẻ trong bụng tôi lấy một người con gái khác được.”

Lời tuyên bố của cô ta chẳng khác gì tiếng sấm sét đánh thẳng vào thân hình gầy yếu của Tú Linh. Tú Linh lảo đảo, sắc mặt tái nhợt, đáy mắt long lanh lệ, gần như ngã quỵ xuồng nền gạch.

Vội vàng ôm lấy Tú Linh vào lòng, Vũ Gia Minh gầm lên: “Cô vừa nói cái gì ?”

Thư Phàm cũng kinh ngạc chẳng kém gì Vũ Gia Minh. Ngày trước, khi Trác Phi Tuyết nói có một đứa con gái hơn hai tuổi với Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã nửa tin nửa ngờ. Thư Phàm tin Hoàng Tuấn Kiệt tám phần, nghi ngờ hắn hai phần. Thư Phàm tin hắn nhiều như thế, vì tự xét thấy tính cách bộc trực thẳng tính, và dám làm dám chịu của hắn. Hoàng Tuấn Kiệt không giống như một kẻ tiểu nhân bỉ ổi, chỉ biết chạy trốn không dám nhận trách nhiệm.

Nhưng còn Vũ Gia Minh thì lại khác. Hắn là là một kẻ thân đầy thủ đoạn, hào hoa phong nhã, không biết đã trêu ghẹo bao nhiêu cô gái rồi. Một kẻ như hắn có con rơi, không lạ một chút nào.

“Anh nghe rồi đấy, tôi đã có thai hơn hai tháng rồi. Chẳng lẽ anh đã quên mình đã từng làm gì với tôi.” Đào Tuyết Viên nhếch mép. Cô ta đã đi vào đường cùng rồi, cô ta mặc kệ Vũ Gia Minh có yêu và có muốn lấy cô ta không, cô ta cũng phải giữ bằng được hắn bên cạnh mình, ép hắn lấy cô ta bằng mọi giá. Ngay cả việc cô ta không thích mang thai và có con, cô ta cũng bất chấp.

“Cô đừng nói lung tung ! Không thể nào có chuyện đó.” Vũ Gia Minh vừa dỗ dành Tú Linh, vừa khổ sở không biết phải ăn nói và giải thích với Tú Linh thế nào đây.

Đào Tuyết Viên ghen tuông lồng lộn khi phải nhìn cảnh Vũ Gia Minh ôm ôm ấp ấp Tú Linh.

Chỉ tay thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, Đào Tuyết Viên gầm lên: “Anh không tin cũng không được. Tôi đã có giấy chứng nhận của bác sĩ. Tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, anh cũng phải có trách nhiệm với mẹ con tôi. Nếu không tôi sẽ không ngần ngại tung chuyện này cho báo chí và đài truyền hình biết, tôi còn kiện anh ra tòa với tội danh vô trách nhiệm.” Đào Tuyết Viên càng nói càng ác liệt, càng không coi ai ra gì.

Cô ta cố tình nói to tiếng để gây sự chú ý của mọi người xung quanh. Cô ta muốn lấy được sự đồng lòng của dư luận, muốn dùng họ để gây sức ép cho Vũ Gia Minh. Cô ta biết Tú Linh chỉ là một cô gái mong manh yếu đuối, hơn nữa lại quá ngây thơ và khờ dại, vốn không phải là đối thủ của cô ta, nên cô ta không lo. Chỉ cần cô ta thành công tách Vũ Gia Minh ra khỏi Tú Linh, cô ta đã có thể đạt được tâm nguyện của mình. Không nhận được sự che chở và bảo vệ của Vũ Gia Minh, Tú Linh có thể làm được gì ?

Càng nghĩ cô ta càng đắc ý, càng tự tin vào kế hoạch của mình.

Thư Phàm căm phẫn đứng chắn trước mặt Vũ Gia Minh và Tú Linh. Mặc dù Thư Phàm đau lòng muốn lôi Tú Linh đi và vĩnh viễn không cho phép Vũ Gia Minh lại gần Tú Linh, nhưng nhớ đến những việc mà Vũ Gia Minh đã làm cho mình và Hoàng Tuấn Kiệt, nhớ đến tấm chân tình mà hắn đã trao cho Tú Linh, Thư Phàm lại thôi.

Nhìn ánh mắt vênh váo và đắc ý của cô ta, tự dưng Thư Phàm có linh cảm nhất định trong chuyện này có điều gì đó không ổn. Vũ Gia Minh đúng là một kẻ lăng nhăng không chung thủy trong tình yêu, nhưng hắn đâu ngu đến mức để lại hậu quả cho mình sau mỗi lần quan hệ với một cô gái.

“Cô nói rằng cô mang thai đứa con của Vũ Gia Minh ?” Thư Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi cô ta.

“Đúng thế.” Đào Tuyết Viên vênh mặt trả lời, thái độ ngạo mạn không cần che dấu: “Cô là ai mà cô có quyền hỏi tôi câu ấy ?”

“Tôi là bạn của Vũ Gia Minh.” Thư Phàm mỉm cười đáp.

Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh và Tú Linh sửng sốt nhìn Thư Phàm, họ không hiểu vì sao Thư Phàm không chịu nói thật thân phận của mình, mà lại phải nói dối.

Thư Phàm nháy mắt với ba người, ngầm nói rằng đừng có lên tiếng phá hỏng cuộc nói chuyện của mình.

Ba người mặc dù không hiểu mô tê ất giáp gì, nhưng tin rằng Thư Phàm làm thế là có lý do, nên tất cả đều giữ im lặng, đứng một bên chờ nghe Thư Phàm nói chuyện với Đào Tuyết Viên.

“Cô cũng biết người mang thai không nên tức giận, nếu không sẽ động đến thai khí.” Thư Phàm ôn hòa nói tiếp: “Cô chắc là mang thai con so đúng không ?”

Thấy nụ cười thân thiện trên môi Thư Phàm, Đào Tuyết Viên dù vẫn còn chưa nới lỏng sự phòng vị với Thư Phàm nhưng giọng điệu không còn gay gắt như trước: “Đúng thế. Đây là lần đầu tiên tôi mang thai.”

Thư Phàm thân thiết nắm lấy tay Đào Tuyết Viên, nụ cười vẫn giữ trên môi Thư Phàm. Đào Tuyết Viên giật mình vì sự động chạm của Thư Phàm. Ban đầu cô ta định giật tay lại, nhưng thấy Thư Phàm không có ác ý, cô ta lại để yên.

Thư Phàm dịu dàng bảo Đào Tuyết Viên: “Mang thai lần đầu tiên rất nguy hiểm, cô có đi khám thai định k