i cầu thang để đi xuống lầu, không dám chần chờ, Tú Linh vội chạy nhanh xuống hơn mười bậc thang, vòng từ lầu một xuống tiền sảnh dẫn ra sân vườn, đứng ở giữa phòng khách dười tầng trệt có thể trông thấy vòm mái tít trên cao, khung cảnh đẹp và sang trọng đến nỗi, Tú Linh tưởng nhầm rằng đây là một cung điện thu nhỏ của một hoàng tử, thuộc một vương quốc xa lạ nào đó.
Xốc gọn túi xách trên vai, đôi bàn chân nhỏ nhắn tiếp tục chạy ra sân vườn, đã được Vũ Gia Minh dặn dò từ trước, Tú Linh chưa chạy được mấy bước đã bị hai vệ sĩ đứng chắn trước mặt.
Sự xuất hiện đột ngột của họ, giống như quỷ nhập thần khiến Tú Linh không kịp dừng lại cước bộ, miệng hét thảm lên một tiếng chói tai.
Bộ quần áo màu đen, đeo kính mát màu đen, mái tóc đen, hòa lần cũng màu đen của bóng đêm, dù là một người có tinh thần cứng rắn cũng bị dọa cho nhảy dựng, huống gì một cô gái đang trong trạng thái hoảng loạn, đang cố hết sức chạy trốn như Tú Linh.
Ngồi trong phòng ngủ, Vũ Gia Minh đứng bật dậy khi nghe thấy tiếng hét lảnh lót của Tú Linh, tự dưng hắn thấy lo sợ vu vơ, sợ Tú Linh xảy ra chuyện, biết đâu Tú Linh vì quá hoảng sợ, lo chạy bán sống bán chết nên bị vấp ngã ở đâu thì sao ? Càng nghĩ hắn càng không yên tâm, không kịp hiểu tại sao mình lại lo lắng cho một cô gái chỉ quen có gần 10 tiếng đồng hồ, chân đã bước ra khỏi phòng ngủ.
Tú Linh lao người về phía trước rơi vào vòng tay của một vệ sĩ đứng ở bên trái, thân hình nhỏ bé bị nhấc bổng lên, eo bị siết chặt, Tú Linh giờ chẳng khác gì một con chó con đang bị chủ nhân ôm ngang người mang đi bán.
“Buông ra ! Buông ra ! Các anh định làm gì ?” Mất mấy giây bàng hoàng vì hoảng sợ, sau khi xác định được hai người đàn ông đứng chắn trước mặt mình không phải là ma quỷ, Tú Linh giãy dụa, chân tay đấm đá lung tung trong không khí, chiếc miệng nhỏ nhắn kêu ầm lên.
“Ông chủ dặn không được phép cho cô rời khỏi đây.” Anh vệ sĩ, mặt lạnh như tiền đáp.
“Tôi muốn đi về, tôi không phải là phạm nhân của ông chủ các anh.” Tú Linh tủi thân xuống giọng van xin, mắt đỏ hoe.
“Thành thật xin lỗi, nhưng tôi không thể thả cho cô đi được, mệnh lệnh của chủ nhân khó có thể không tuân theo.”
“Anh…”, Thấy xuống nước van xin cũng không ăn thua, Tú Linh tức giận nói, “Chắc anh cũng biết tội bắt giữ người khác sẽ bị xử phạt và phải đi tù chứ ?”
Hai vệ sĩ mắt ngơ tai điếc, họ để mặc cho Tú Linh muốn nói gì thì nói, từ trước đến nay Vũ Gia Minh là một ông chủ lạnh lùng và đối xử rất nghiêm khắc với nhân viên, mỗi lần ra lệnh cho họ làm việc, hắn đều nói ngắn gọn, không vượt quá ba câu, dưới 50 từ, với một người có tính cách máu lạnh như thế, không chỉ nghĩ đến miếng cơm manh áo, mà họ còn sợ uy nghiêm của Vũ Gia Minh. Dù là kẻ mới làm cho hắn, hay làm được mấy năm, đều biết khi đã bị liệt vào diện kẻ thù của hắn, thì chỉ có con đường sống không bằng chết, đã biết như thế họ đâu dám làm trái lại mệnh lệnh của hắn.
Chưa đầy hai phút, từ trong tiền sảnh, Vũ Gia Minh nhanh chân đi ra sân vườn, càng gần đến đích, hắn đi chậm dần, dáng đi thong thả, khoan thai, một tay đút vào túi quần kaki màu xám đen, một tay buông thõng tự nhiên, vóc dáng cao lớn, khuôn mặt đẹp tựa ma quỷ, cùng đôi mắt nhỏ dẹt, lông mày hình cánh phượng hòa cùng thứ ánh sáng mờ nhạt, khiến mọi người phải nín thở, ngước mắt nhìn hắn không chớp, tự bản thân hắn đã có sức quyến rũ chết người, không cần phải được tô điểm bằng thứ quần áo xa xỉ mặc trên người, hay địa vị cao quý của hắn.
Khi nghe thấy tiếng hét của Tú Linh, Vũ Gia Minh lo sợ và chạy nhanh xuống đây là thế, nhưng khi thấy Tú Linh không sao, và đang bị một vệ sĩ ôm ngang eo, hắn lại khôi phục dáng vẻ băng lãnh và nguy hiểm thường ngày, là một kẻ giỏi che dấu suy nghĩ và tình cảm của mình, hắn không thể để người khác tìm được điểm yếu và thấy được sơ hở của bản thân.
“Cậu chủ !” Hai vệ đồng thanh nói, ngữ khí hết sức cung kính.
Đang giãy dụa, chân tay đấm đá lung tung, Tú Linh thầm kêu không ổn, mắt run sợ nhìn Vũ Gia Minh đang đứng cách xa mình gần một mét, vóc dáng cao lớn khe khuất một góc nhỏ của sân vườn, hình bóng đổ nghiêng trên nền đất rải sỏi.
Nuốt nước bọt mấy cái, mồ hôi tuôn ra đầm đìa, bí thế, không còn cách nào khác, Tú Linh sử dụng võ cắn.
Anh vệ sĩ đáng thương, bị hàm răng nanh trắng bóng cắn phập vào tay, do bất ngờ không phòng bị, và không lường trước được Tú Linh sẽ sử dụng cách này, anh vệ sĩ nới lỏng tay, miệng kêu lên nhỏ nhỏ.
Lợi dụng sơ hở của anh vệ sĩ, và cơ hội để tẩu thoát có một không hai, Tú Linh ngay lập tức bồi thêm cho anh vệ sĩ một cú giẵm mạnh vào chân, rồi chạy biến đi như ma đuổi.
Khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn xuyên thấu bóng đêm, bám riết theo hình bóng nho nhỏ đang chạy đằng trước.
Hai anh vệ sĩ định đuổi theo bắt lại Tú Linh, Vũ Gia Minh phất tay, lạnh lùng nói, “Không cần.”
Lời vừa dứt, thân hình hắn đã biến mất vào bóng đêm, tốc độ nhanh như gió, là một người chăm chỉ rèn luyện tập thể dục thể thao, thân hình lại cao gần như gấp đôi Tú Linh, sức khỏe dẻo dai như báo, chẳng mấy chốc cự li giữa T
