ược vui vẻ, nên đành bắt đắc dĩ hỏi Thư Phàm: “Em định mang Tú Linh đi đâu ?”
“Hoàng Tuấn Kiệt ! Đã lâu rồi anh chưa đi du lịch đúng không ?” Thư Phàm xoa cằm, cười cười, hỏi lại Hoàng Tuấn Kiệt.
“Đúng thế. Hơn 10 năm rồi, anh bận nhiều việc, nên không có thời gian để đi du lịch.” Hoàng Tuấn Kiệt thâm tình nhìn Thư Phàm. Chỉ cần Thư Phàm không đưa ra chủ ý nguy hiểm đến tính mạng, hắn sẽ chiều theo Thư Phàm.
“Nếu thế lần này cả ba chúng ta đi thôi. Em muốn được bay sang Nhật.” Thư Phàm cười tươi như hoa nở, sung sướng muốn hoa chân múa tay.
Tú Linh đờ đẫn nhìn chị gái. Tú Linh không thể tưởng tượng được Thư Phàm lại là một cô gái tùy hứng như thế. Mấy phút trước, còn hầm hầm muốn lái xe đến nhà Vũ Gia Minh để đập cho hắn một trận, bây giờ lại muốn mang mình đi du lịch cùng.
Không để Tú Linh có cơ hội phảng kháng, sẵn tiện quần áo của Tú Linh đều mang đủ, Thư Phàm giục Hoàng Tuấn Kiệt phải đi ngay trong đêm.
Hơn 9 giờ tối, cả ba được ba vệ sĩ và tài xế hộ tống đến tận cổng sân bay quốc tế Hồng Kông.
Tú Linh chẳng khác gì con rối, mặc cho Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt bài bố và sắp xếp. Đến khi ngồi trên ghế máy bay, trong khoang hạng nhất, Tú Linh vẫn còn chưa lấy lại được thần trí, ngỡ tưởng rằng tất cả chỉ là đang mơ.
Chỉ tội cho Vũ Gia Minh cả đêm đều không ngủ được, gọi điện hơn chục cuộc cho Tú Linh, nhưng lần nào Tú Linh cũng không bắt máy, nghe sao được khi mà Thư Phàm đã tịch thu điện thoại của Tú Linh và tắt
Ngoại truyện: Kế Hoạch Sinh Con.
Hoàng Tuấn Kiệt, Vũ Gia Minh theo hai chị em Thư Phàm trở về Việt nam. Ban đầu Hoàng Tuấn Kiệt và Vũ Gia Minh dự định sẽ về ra mắt bố mẹ tương lai ngay sau khi hạ cánh xuống sân bay, nhưng công việc ở Việt nam bề bộn, cả bốn người đành lui lại thành một tuần sau mới về.
Thư Phàm không mấy để tâm đến chuyện này, cưới trước hay cưới sau cũng không quan trọng. Vốn là một người cuồng công việc, yêu thích nghiên cứu và thử nghiệm thuốc, sau khi hạ cánh xuống sân bay, chưa kịp nghỉ ngơi, Thư Phàm đã cấp tốc bắt tắc xi đến bệnh viện Gia Long, mặc kệ sự ngăn cản của Hoàng Tuấn Kiệt.
Thư Phàm gặp lại giáo sư Trần, bác sĩ Phương và các đồng nghiệp trong khoa nội. Mọi người đều tò mò hỏi han Thư Phàm, họ muốn biết hơn ba tháng vừa qua Thư Phàm đã đi đâu và làm gì, mà đến nỗi biến mất một cách đột xuất như thế.
Thư Phàm chỉ cười, giải thích sơ qua, làm người đôi khi không phải cứ nói thật mới là tốt.
Thư Phàm năm nay 24, đang là sinh viên thực tập năm cuối. Hơn ba tháng vừa qua, Thư Phàm đã bỏ lỡ rất nhiều bài giảng của giáo sư Trần, cũng không có cơ hội cọ sát với thực tế.
Giáo sư Trần đã giúp Thư Phàm hệ thống lại kiến thức, cho Thư Phàm mượn tài liệu, bạn học trong trường cho Thư Phàm mượn vở ghi chép của họ, giải thích cho Thư Phàm những chỗ mà Thư Phàm không hiểu được.
Ngày hôm đó, Thư Phàm đi đến hơn chín giờ tối mới trở về tòa cao ốc Hoàng Thị. Buổi chiều, Hoàng Tuấn Kiệt gọi điện hơn sáu lần, Thư Phàm cũng không buồn nghe.
Về đến nhà, Thư Phàm trước tiên đi tắm, sau đó ăn cơm do ông Phong – quản gia của Hoàng Tuấn Kiệt nấu.
Hoàng Tuấn Kiệt ngồi nhìn Thư Phàm ăn cơm, buồn bực vì Thư Phàm luôn lờ mình đi.
Chờ Thư Phàm ăn xong, Hoàng Tuấn Kiệt đi theo Thư Phàm về phòng ngủ. Hắn tưởng Thư Phàm sẽ đi ngủ ngay, nhưng nào ngờ Thư Phàm lại vùi đầu vào một đống sách đặt trên mặt bàn gỗ.
“Thư Phàm !” Chờ đã gần một tiếng rồi mà đầu Thư Phàm cũng không buồn ngẩng lên và nói với mình một câu, Hoàng Tuấn Kiệt không chịu thêm được nữa.
“………………..” Thư Phàm nhìn những con chữ biến hóa trên trang giấy trắng tinh, tất cả tâm trí đều tập trung vào việc ghi nhớ kiến thức để chuẩn bị cho kì thi sắp tới.
“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt nâng cao thanh âm. Nếu lần này Thư Phàm không để ý đến hắn nữa, hắn sẽ tước cuốn sách trên tay Thư Phàm.
“………………..” Thư Phàm nhăn trán, có một dòng ghi chú Thư Phàm không hiểu. Tay cầm một cái bút, Thư Phàm ghi chép dòng ghi chú được đánh mực đỏ trên trang sách lên một cuốn sổ tay hình vuông.
Hoàng Tuấn Kiệt thở dài, tay luồn vào tóc. Tại sao đường tình duyên của Vũ Gia Minh luôn thuận lợi, còn hắn thì không ?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng uất ức, càng không phục. Vũ Gia Minh sắp có con, hắn cũng muốn có. Tuy hơi buồn cười, nhưng hắn thấy xứng đáng. Có con chung với người mình yêu, hơn nữa sắp lấy làm vợ thì có gì sai ? Hoàng Tuấn Kiệt muốn Thư Phàm để tâm đến hắn nhiều hơn, không phải suốt ngày chỉ vùi đầu vào nghiên cứu và thử nghiệm thuốc.
Hoàng Tuấn Kiệt đứng dậy, hai tay chống xuống mặt bàn gỗ, gian thân hình nhỏ nhắn của Thư Phàm vào giữa.
Thư Phàm đang ghi chép, gửi thấy mùi hương quen thuộc của Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm ngẩng đầu lên nhìn: “Hoàng Tuấn Kiệt ! Anh không thấy em đang bận học bài sao ?” Thư Phàm không hài lòng khi bị Hoàng Tuấn Kiệt phá rối tập trung vào việc học hành của mình.
“Đã khuya rồi sao em vẫn còn chưa đi ngủ ? Bài vở để ngày mai học cũng được.” Hoàng Tuấn Kiệt gập cuốn sách trên mặt bàn gỗ.
Thư Phàm dùng thước đánh vào mu bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh đi ngủ trước đi, đừng quấy rầy em học bài. San
