Snack's 1967
Bản Báo Cáo Tình Yêu

Bản Báo Cáo Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323152

Bình chọn: 9.5.00/10/315 lượt.

cô ra, bắt đầu một trận đào – khoét – gõ – khua, lay lay lắc lắc.

Wow ah! Thân thể Gia Lệ căng thẳng, mặc dù cảm giác không đau lắm, nhưng nghe thấy tiếng gõ mài cắt kia thực dã man, cũng đủ khiến cô hồn bay phách tán.

Anh ta sẽ không tàn ác đến mức nhổ sạch toàn bộ hàm răng của cô chứ? Liệu có động tay động chân ở trong miệng cô hay không? Ô… Cô hối hận vì đã chọc giận anh ta, nam nhân này quả là dã man a!

Hóa ra Bạch y sĩ căn bản không phải độc giả trung thành của cô. Anh hận cô, chuyên mục cô viết báo hại bạn gái anh bỏ đi, vì thế giận cá chém thớt, trút giận lên đầu cô.

Trừng mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Bạch Bạc Sĩ, trong lòng Gia Lệ oán hận chỉ muốn —— được, xem như anh ta lợi hại! Ngươi nhổ đi, dùng, hết sức, mà nhổ đi! Shit!

Cho nên, Xa Gia Lệ bắt đầu tưởng tượng ra viễn cảnh giết anh chém anh đánh anh đấm anh, nhằm chống đỡ với quá trình nhổ răng cực kỳ khủng bố. Yahoo

Quả thật, đây là cảnh ngộ uất ức nhất từ khi chào đời cho tới nay, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái gã nam nhân đáng hận kia nhổ răng cho cô, thử hỏi trên đời còn có ai dũng cảm được như cô? Đều do Tổ Dĩnh ngốc nghếch đã đẩy cô rơi vào trong tay tặc nhân!

Cô quả là kẻ thức thời trang tuấn kiệt [hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi'>, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, người ở dưới mái hiên làm sao có thể không cúi đầu… Ừm ừm ừm, A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai! Gia Lệ ép bản thân phải bình tĩnh, cô không hề phản kháng nữa, im lặng chịu đựng kiếp nạn này. Song từ đầu đến cuối, đôi mắt cô luôn nhìn chằm chằm Bạch y sĩ, cô hận mình không thể —— hừ, cứ chờ xem, tôi muốn báo thù, tôi muốn báo thù! Yahoo

Căn phòng tuy nhỏ nhưng đèn đuốc sáng trưng, trên bàn một tờ giấy bày ra trước mặt, chiếc răng vỡ vụn khi nhổ được đặt trên tờ giấy đó, chứng kiến cảnh ngộ Xa Gia Lệ máu chảy đầm đìa, quả là đại nạn thảm khốc.

Rạng sáng, chính là thời điểm tinh thần Gia Lệ tốt nhất. Bây giờ cô không những tinh thần tốt, còn rất phấn khởi. Nghĩ tới ngày hôm qua chịu cực khổ, cô quyết tâm biến đau thương thành sức mạnh, hướng về phía màn hình máy tính, sờ sờ bên má trái, do lượng thuốc tê đã hết nên bắt đầu có cảm giác đau nhức, ngẫm nghĩ chút, cô xắn tay áo lên, hít thở sâu, sau đó —— lách cách lách cách, căn phòng nhỏ nhanh chóng vang lên tiếng gõ bàn phím.

Gã nam nhân thối tha kia, nếu tưởng rằng cô ngoan ngoãn ngậm đắng nuốt cay, Hmm! Vậy anh ta quá tưởng bở rồi.

Cô tuyệt đối sẽ ăn miếng trả miếng! Yahoo

Trong lúc Xa Gia Lệ đang vô cùng nhiệt huyết sôi trào gõ bàn phím, đầu bên kia, chàng trai tính tình có phần hung dữ, đang mỉm cười vì một giấc mộng —— ha ha ha, sảng khoái ~~ quá sảng khoái! Anh mơ thấy Xa Gia Lệ tiểu thư, hai tay cô chống eo hướng về phía anh chửi ầm lên, mà trong giấc mộng đó, anh cũng không mắng chửi lại, chỉ chăm chú nhìn dáng vẻ tức giận của cô, miệng cười ha ha. Tại sao lại cười? Hmm ~~ cười cô không có răng!

Tại sao không có răng? Hi ~~ còn phải hỏi? Đều bị anh nhổ sạch rồi! Ha ha ha ha… Yahoo

Chương 2.1

Dịch/edit: ^Sò kut3^

Sáng sớm, nhà xuất bản Lam Kình.

Tiết Tổ Dĩnh vội đi tới công ty. Cô pha cà phê, mở máy tính ra xem hộp thư đến, nhìn thấy tập bản thảo Xa Gia Lệ gửi tới, không còn tâm trí mà cảm tạ.

Mở bài viết ra, vừa nhìn thấy tiêu đề, Tiết Tổ Dĩnh choáng váng, dụi dụi mắt, xem lại lần nữa.

Hồi lâu sau, phòng biên tập bỗng bật ra tiếng cười to của Tiết Tổ Dĩnh, mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Tiết Tổ Dĩnh hướng về phía máy tính cười đến rớt nước mắt. Ái chà ~~ thật là nghiệp chướng nha! Hóa ra cô đã làm hại Gia Lệ gặp phải chuyện như vậy.

Tổ Dĩnh nhấn nút, chuyển bài báo tới cho nhóm hiệu đính.

Không bao lâu sau, tổ trưởng nhóm hiệu đính cầm bài viết chạy tới. “Tổ Dĩnh thật muốn in bản thảo này?”

Tổ Dĩnh vừa gặm bánh mì, vừa hồi âm email trong hộp thư đến. “Đại tiểu thư cô ấy đã dám viết, chúng ta cứ việc đăng báo.”

“Nhưng, lần này Xa tiểu thư viết có phần quá kích động kiểu như bị tâm thần…”

Tổ Dĩnh hỏi: “Chuyên mục của chúng ta nói về cái gì?”

“Tình yêu a.”

“Vậy thì đúng rồi, tình yêu vốn là bệnh tâm thần, khỏi cần lo lắng, đem in đi!”

Cứ như vậy, ngòi bút Gia Lệ như một lưỡi kiếm, muốn giết người, nhưng chẳng phải người kia chính là vị nha sĩ nổi tiếng gần xa, Bạch Bạc Sĩ đó sao? Một tuần sau, quả nhiên lưỡi kiếm sắc nhọn này bắn trúng mục tiêu, hoàn toàn phô bày thế giới của Bạch Bạc Sĩ!

Vào ngày tuần san tình yêu được phát hành.

Buổi sáng, Bạch Bạc Sĩ cạo râu, không cẩn thận bị trầy xước cằm, đó là một điềm báo chẳng lành, nhưng anh không mấy để ý.

Hôm đó khi khám bệnh, Bạch Bạc Sĩ cứ cảm thấy ánh mắt người bệnh nhìn anh giống như đương phỏng đoán điều gì, bọn họ thỉnh thoảng thầm thì với nhau, vẻ mặt mờ ám, nụ cười quỷ dị.

Chuyện này thật kỳ lạ, anh ngửi thấy mùi tin tức bất thường, nhưng không biết đến từ phương nào?

Có vài người bệnh ngồi trên ghế khám, lộ ra vẻ mặt sợ hãi quá mức ngày thường. Khi anh đang cố dùng sức kéo dụng cụ nha khoa dây điện bị vướng, anh thề đã nghe thấy mấy tiếng thì thào ở phòng khám bệnh này, na ná như anh là một tên bệnh tâm thần biến thái.

Một người bạn đã rấ