ùng Chung thị, anh lại lập tức làm sáng tỏ vụ này, anh không sợ sẽ ảnh hưởng tới đối tác làm ăn sao?”
Bạch Nhật Tiêu vẫn thoải mái như trước, thong dong mà cười, “Dự án hợp tác của Bạch thị cùng Chung thị không phải nằm trong phạm vi quản lý của tôi. Hoàng Đình cũng không tham gia đầu tư dự án này. Vậy nên có thành công được hay không thì cũng không liên quan đến tôi. Tôi chỉ nói rõ ràng sự thật liên quan đến mình.” Anh mời cổ đông về dự Đại hội cổ đông lần này là muốn tuyên bố hủy bỏ quan hệ hợp tác với Bạch thị. Không có Bạch thị, Hoàng Đình không phải sống không nổi. Chuyện Bạch Vĩ Minh lấy Hoàng Đình để uy hiếp anh là chuyện không sớm cũng muộn, anh muốn phòng ngừa chu đáo mọi chuyện.
“Tổng giám đốc Bạch, là thanh niên được chú ý nhất trong giới kinh doanh, tình cảm của anh là vấn đề không ít người quan tâm, nhưng là trên truyền thông vẫn chưa từng xuất hiện tin tức gì về tình cảm của anh, thậm chí tin có liên quan cũng là ‘văn sở vị văn’ (mới nghe lần đầu). Chẳng lẽ, anh thực sự không có đối tượng hay sao?” Giọng nói bén nhọn của nữ phóng viên trẻ tuổi xuyên quan hàng loạt âm thanh ồn ào của buổi họp báo. Xem ra, mị lực của Bạch Nhật Tiêu vẫn là một vấn đề thu hút.
Nói tới đây, trong ánh mắt Bạch Nhật Tiêu chợt hiện lên sự dịu dàng nhè nhẹ. “Tôi đương nhiên là có người trong lòng.”
“Là em gái của anh, Bạch Nhật Huyên sao?” Một giọng nói cao hơn đột ngột vang lên, khiến toàn bộ phóng viên trong hội trưởng đều hít phải khí lạnh. Ai không biết sống chết như vậy, vấn đề này cũng dám công khai lớn gan to mật hỏi ra, là muốn chọc điên Bạch Nhật Tiêu sao? Phóng viên đặt ra vấn đề cũng ý thức được mình lỡ mồm, nhưng là không khí trong hội trường đã lạnh dần xuống. Người phóng viên cẩn thận quan sát Bạch Nhật Tiêu trên đài, âm thầm cảm thấy may mắn. Khuôn mặt kia không hề lạnh lại, cũng không có ra lệnh cho người ta ném hắn ra ngoài.
“Là cô ấy. Đối tượng tôi kết giao từ trước đến nay, là cô ấy.” Ngoài dự đoán của mọi người, Bạch Nhật tiêu không hề bùng phát lửa giận, cũng không hề đuổi hết người ra ngoài, mà lại là nở nụ cười dịu dàng, thừa nhận tình cảm trời đất khiếp sợ này. “Nhưng là, cô ấy không phải em gái ruột của tôi.”
“Người ngoài vẫn có tin đồn quan hệ của anh và em gái mình không rõ ràng. Bây giờ anh nói ra có phải hay không muốn ngăn chặn điều gì đó?” Phóng viên chưa từ bỏ, tiếp tục truy vấn.
Bạch Nhật Tiêu phất phất tay đối với Mạc Thịnh bên người. Mạc Thịnh hiểu rõ, cầm tư liệu trong tay đưa cho vị phóng viên kia.
“Đây là sự thật, Bạch Nhật Huyên không phải là em gái ruột của tôi. Nhưng chắc chắn rằng, cô ấy là đối tượng kết hôn của tôi. Nếu các bạn muốn đăng tin tức tôi kết hôn, nhớ rõ thay tên cô dâu trở thành Bạch Nhật Huyên.” Khi nhắc tới Bạch Nhật Huyên, nét dịu dàng trên gương mặt anh chưa từng biến mất, trong mắt đều là yêu chiều không che dấu, khiến người ta không khỏi cảm thán sự si tình của anh.
Nói xong vấn đề trọng điểm, anh gật gật đầu với Mạc Thịnh, sau đó rời khỏi hội trường. Kế tiếp, Mạc Thịnh tuyên bố chấm dứt họp báo.
Chương 36: Người yêu.
Mặc kệ tương lai phải đối mặt với bao chông gai, vòng ôm của Bạch Nhật Tiêu sẽ giúp cô chắn gió che mưa. Bạch Nhật Huyên cô không cầu mong gì hơn nữa.
Cô ngồi trong phòng nghỉ chờ anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một mặt khác, không lãnh đạm không dịu dàng của Bạch Nhật Tiêu. Sự quyến đoán cùng khí phách kia khiến phóng viên á khẩu không trả lời được. Đôi lúc sẽ có một hai vấn đề sắc bén được đưa ra, nhưng anh vẫn thong thả trả lời. Sự mạnh mẽ áp chế mọi thứ, ‘anh ngạo trác tuyệt’, ‘hào quang vạn trượng’, cô đều đã xem đủ rồi. Cô cùng với anh hơi hai mươi năm, ngoại trừ đối với cô dịu dàng, thì với người khác anh đều lãnh đạm như thế, mãi rồi cô rốt cuộc cũng không quan tâm đến chuyện anh hai mặt gì hay không nữa. Ngồi trong phòng nghỉ, lương tâm của cô bây giờ mới tỉnh ngộ. Kỳ thực nhiều năm rồi, cho tới tận bây giờ cô chưa từng biết rõ về anh, chỉ biết làm nũng với anh, nổi giận với anh, chờ anh yêu thương mà thôi.
Bạch Nhật Tiêu đương nghĩ đến cô công chúa nhỏ của mình trong phòng nghỉ nhất định sẽ khẩn trương, bàng hoàng các thứ, nên vừa rời khỏi hội trường anh ngay lập tức tìm cô, muốn an ủi cô một chút. Ai ngờ vừa mới mở cửa phòng ra, thì nụ cười ngọt ngào của cô đã chạm thẳng vào tim anh. Một câu ca ngợi của Bạch Nhật Huyên dễ dàng khiến cả người Bạch Nhật Tiêu lâng lâng.
“Thế nào rồi?” Anh vẫn chưa quen cô nhiệt tình như vậy với mình. Tuy rằng rất vui mừng, nhưng là anh vẫn còn chút lo lắng. Đây có phải là dấu hiệu gì đó, cô có thể hay không sẽ quyết định làm điều gì khiến mình sống không bằng chết, mà trước đó là trấn an mình trước?
“Chỉ muốn ôm anh một cái thôi. Anh được ôm em mà em không được ôm anh á?” Cô nghịch ngợm nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh. Có tình yêu của Bạch Nhật Tiêu ở phía sau, có sức mạnh của anh ở phía sau, cô cái gì cũng không cần lo lắng, chăm chỉ yêu anh là được rồi.
Sự nghịch ngợm của cô bắt đầu khơi mào tình thú của Bạch Nhật Tiêu. Tiếc rằng nơi này chẳng có chỗ để làm ăn, anh chỉ có thể
