pacman, rainbows, and roller s
Bà xã triệu đô mua một tặng một

Bà xã triệu đô mua một tặng một

Tác giả: An Tri Hiểu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324100

Bình chọn: 9.00/10/410 lượt.

ại, cô nhìn Dương Triết Khôn, hơn một tháng không gặp, anh gầy đi không ít, anh như có điều muốn nói với cô, nhưng lại không thể mở lời, ánh mắt ảm đạm.

Lòng cô chua xót, ánh mắt rơi trên Dương Vân, “Xin lỗi, chúng ta không thân.”

“An Nhã, ông biết ông đã không hoàn thành trách nhiệm chăm sóc hai mẹ con cháu, cháu oán ông cũng phải, nhưng cháu cũng không thể bất chấp luân lý đạo đức, cháu và Diệp Sâm không thể thành hôn.” Dương Vân đánh quân bài tình thân, hết lòng khuyên bảo Trình An Nhã.

Trình An Nhã cười nhạt, cô vốn không muốn nói trước mặt Dương Triết Khôn, nhưng ông ta đã nói ra, cô dứt khoát nói thẳng ra luôn: “Dương lão gia, lúc đầu ông đã điều tra không kỹ lưỡng, đúng là tôi có ông ngoại, nhưng không phải ông, sau khi nhảy xuống nước đứa con mà bà ngoại đã mang không còn nữa, bà lấy ông ngoại tôi, mẹ tôi là kết tinh tình yêu của họ, nếu như ông đã điều tra kỹ lưỡng sẽ phát hiện ra ngày tháng năm sinh của mẹ tôi căn bản không phù hợp, có ai mang thai hơn hai năm mới sinh con không? Bà ngoại tôi yêu ông ngoại tôi, ông và Diệp Chấn Hoa tranh giành nhau cả đời kết quả không đạt được gì cả, ông tưởng rằng đã có được trái tim của bà cả đời, nhưng thực ra, từ sau khoảnh khắc rơi xuống nước, bà đã không còn thuộc về ông nữa, bà đã yêu ông ngoại tôi, về nhân phẩm và tướng mạo ông tôi đều không thua kém gì ông, xứng đáng để bà yêu. Dương Vân, ông nghe rõ cho, Trình An Nhã tôi và ông không có bất cứ quan hệ gì, ông cứ cho rằng đã có được trái tim của bà tôi cả đời, nhưng thực ra, cả cuộc đời ông chẳng qua chỉ là một câu chuyện cười.”

Dương Vân trợn tròn đôi mắt, Dương Triết Khôn cũng không ngờ được kết quả như vậy, thân người Dương Vân ngả ra sau loạng choạng mấy bước, nếu như không phải Dương Triết Khôn kịp thời đỡ ông, ông ta đã ngã xuống đất.

Gương mặt già nua cực độ đau khổ, cả người không kìm được bắt đầu run rẩy không ngừng.

Ông ta vốn định khuyên Trình An Nhã rời đi, sau đó tiết lộ thông tin Diệp tam thiếu dụ dỗ em họ, đả kích mạnh mẽ danh dự của anh, làm sụp đổ tập đoàn quốc tế An Ninh, nhưng lại không ngờ bị Trình An Nhã đả kích cho tan nát.

Ông ta tưởng rằng Lâm Hiểu Nguyệt yêu ông ta cả cuộc đời, ông ta cũng yêu Lâm Hiểu Nguyệt cả cuộc đời, đến cả vị trí chính thất cũng giành cho Lâm Hiểu Nguyệt, những người tình sinh con đẻ cái cho ông ta đều không có được tình yêu của ông ta.

Cuộc đời gần qua hết rồi ông ta mới phát hiện ra tình yêu mà trước đây ông ta từng cho là hoàn hảo đã trở thành bong bóng xà phòng, sớm đã tan từ mấy chục năm trước rồi, Lâm Hiểu Nguyệt sớm đã không còn yêu ông ta, thậm chí trước khi chết nhớ đến có lẽ cũng không phải là ông ta.

Lẽ nào ông ta thật sự như lời Trình An Nhã nói, cả cuộc đời chẳng qua chỉ là một câu chuyện cười?

Vì vậy ông ta và Diệp Chấn Hoa đấu đá suốt mấy chục năm qua, là vì cái gì? Ông ta khổ tâm điều hành bao nhiêu năm nay, lại là vì cái gì, quá nhiều điều không cam tâm và oán hận trào lên gần như khiến Dương Vân vỡ vụn.

Ông muốn gào lên một cách điên cuồng rằng, đây là vì sao?

“Không thể nào, điều này không thể nào…” Dương Vân như phát điên, ánh mắt dữ dằn, ông ta một chữ cũng không thể tin, không tin người ông ta đã yêu cả cuộc đời sớm đã bỏ rơi ông ta.

Ông ta không tin.

“Ông nội, ông nội, ông sao thế?” Dương Triết Khôn hoảng hốt, Dương Vân gào lên điên dại, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, mềm rũ ngã vào lòng Dương Triết Khôn. Dương Triết Khôn hốt hoảng, gọi liền mấy tiếng nhưng đều không có phản ứng.

Trình An Nhã cũng bị một phen hết hồn…

Ông ta không phải là uất ức quá mà chết chứ? Dương Triết Khôn nhìn cô đây trách móc, không kịp nói gì, dìu Dương Vân vào trong xe nhanh chóng đưa đi cấp cứu.

Sắc mặt Trình An Nhã phức tạp, trong lòng bỗng nhiên trở nên nặng nề.

Phải chăng cô đã quá độc ác?

Diệp tam thiếu quay về, cô kể lại chuyện này cho anh nghe, anh nhẹ nhàng nói, đu sao hai ông lão đó cũng đã đấu đá nhau suốt cả cuộc đời, nằm viện cùng nhau, từ từ đầu tiếp vậy.

Cô hỏi: “Thật sự không đau lòng à?”

Hai người này, một người là ba của anh, một người là ông ngoại của anh, đều có quan hệ huyết thống với anh, người thân cho dù có đối xử vô tình với mình thế nào thì vẫn là người thân.”

Anh lắc đầu mỉm cười: “Có em và Ninh Ninh, anh đã đủ rồi.”

Cô cười nhẹ, trong lòng ngọt ngào.

“Chúng ta kết hôn đi!” Anh không cầu hôn cô cũng sẽ lấy anh.

“Được!” anh hôn lên môi cô, hồi lâu, môi rời ra, hơi thở hơi loạn, mặt cô đỏ như cánh hoa đào, trong ánh mắt sáng rạng ngời có một lớp e thẹn mỏng manh.

Anh động lòng, cất giọng khàn khàn bên tai cô, “Món quà này, nên nhận thôi.”

Tim cô đập nhanh dữ dội, đột nhiên bị anh ấn xuống chiếc giường êm ái, ánh mắt anh vừa thẫm vừa tối, cô căng thẳng vò chặt tấm chăn dưới người, đã bảy năm rồi, cô từ đầu tới cuối chỉ có anh, đêm đó anh quá thô bạo, cô rất sợ.

Từng tấc da trắng ngần lộ trong không khí, anh như mê mẩn xúc cảm dưới tay, nụ hôn cũng ngày càng sâu hơn, cô bị anh vò khẽ đau, tầm nhìn dần mờ mịt, hơi thở của anh cũng ngày càng nặng nề hơn.

Anh cắn nhẹ tai cô, ép cô cởi áo sơ mi cho anh, cô