Tòa biệt thự này cho anh cảm giác ngoài lạnh lẽo ra vẫn là lạnh lẽo, lạnh đến tận xương tủy.
Vẻ mặt Diệp Trấn Hoa uy nghiêm đang ngồi trên ghế chủ, mái tóc đã điểm sương, tay chống chiếc ba toong, ông lão đã từng làm mưa làm gió trên thương trường suốt một đời này rất uy nghiêm, hai mắt dù đã mờ, nhưng ánh mắt rất sắc bén.
Nguyễn Thúy Ngọc, vợ thứ ba của ông, tuổi chưa đến ba mươi, ngồi một bên cười nhạt, con trai tám tuổi của cô ta Diệp Vũ Đồng ngồi im bên cạnh, vẻ mặt sợ sệt, thật khiến người ta thương yêu.
Anh hai của anh Diệp Vũ Đường cũng có ở đây, khuôn mặt đoan chính không che giấu nổi vẻ tham lam trong ánh mắt.
“Ba, con đã về.” Diệp Sâm gọi một tiếng nhẹ bẫng, tình cảm không có chút lay động, một tuần về nhà ăn cơm một lần là quy định của Diệp Trấn Hoa.
“Người bận rộn của chúng ta cuối cùng cũng đã về rồi, oai phong quá, để cho tất cả chúng tôi phải đợi cậu.” Nguyễn Thúy Ngọc lạnh lùng nói.
“Người ta là chủ tịch tập đoàn quốc tế MBS mà, tất nhiên phải oai phong rồi, hừ.” Diệp Vũ Đường giọng điệu chua loét nói.
Mặt Diệp Sâm không chút cảm xúc, “Ba, gần đây công ty nhiều việc, xin lỗi.”
Dù nói như vậy nhưng giọng điệu chẳng có chút gì gọi là xin lỗi cả, sắc mặt hết sức lạnh lùng.
“Ăn cơm.” Ánh mắt sắc bén của Diệp lão gia lướt qua từng người, nhả ra hai chữ, tất cả đều im bặt.
Trong lòng Diệp Sâm cười nhạt.
Diệp Vũ Đồng len lén gọi một tiếng anh ba, Diệp Sâm nhìn cậu, gật đầu, Diệp Vũ Đồng nở nụ cười hớn hở, Nguyễn Thúy Ngọc kéo áo con trai, cậu bé lại sợ sệt cúi đầu xuống.
“Diệp Sâm, Vũ Đường muốn mở tiệm đá quý, con trích vốn đầu tư cho anh, nhân tiện đả thông các mối quan hệ cho anh con.” Trong giọng nói uy nghiêm của Diệp lão gia toàn là mệnh lệnh.
“Vâng, thưa ba.”
Ông chủ thực sự của Diệp gia vẫn là Diệp lão gia, người thừa kế thật sự là Diệp Vũ
Đường, đứa con mà Diệp lão gia thương yêu nhất là Diệp Vũ Đồng, còn anh…
Chỉ là đứa con rơi do ông bất cẩn để lại.
Là đứa con riêng không được công khai.
Là nỗi nhục của ông.
Trong lòng Diệp Sâm cười nhạt, rồi sẽ có một ngày anh cho Diệp lão gia thấy.
Đàn ông phản kích bạo lực như thế nào.
Trình An Nhã về đến nhà liền nằm liệt ra, cục cưng vẫn chưa về, cô hơi chau mày.
Lúc này lẽ ra Ninh Ninh phải đang nấu cơm rồi chứ?
Cô đã quen với việc về đến nhà là ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.
Lo lắng chỉ thoáng qua trong chớp mắt, Trình An Nhã nằm liệt trên ghế sofa giả chết, con trai cô là thiên tài thuần chủng 100%, không thể xảy ra chuyện đi lạc ngớ ngẩn được.
Cô yên tâm nằm chờ con trai về nấu cơm phục vụ.
Bất giác lại nhớ đến cảnh Diệp Sâm đứng bên cửa sổ, dáng đứng thẳng tắp, ngập tràn cô đơn, dường như cả thế giới đều bỏ rơi anh ta.
Diệp tam thiếu mà cô quen biết, lạnh lùng, tao nhã, âm hiểm, lòng dạ đen tối… hơn nữa con người đó tuyệt đối không có quan hệ với bi tình.
Anh ta sao thế?
Chết tiệt, Trình An Nhã bật dậy khỏi ghế sofa, vỗ trán, “Trình An Nhã, mày bị hắn ta mắng cho mất hồn nên có khuynh hướng thích bị ngược đãi hay sao?”
Có thời gian nhớ tới khuôn mặt của con trai yêu quý vẫn tốt hơn nhớ tới Diệp tam thiếu nhiều.
Nghĩ đến Ninh Ninh và Diệp tam thiếu hai gương mặt chỉ có kích thước lớn nhỏ khác nhau, Trình An Nhã buồn thiu.
“Mami, không phải mẹ có khuynh hướng thích bị ngược đãi đâu, mà là cục cưng của mẹ có khuynh hướng thích bị ngược đãi.” Giọng nói non nớt đặc biệt của trẻ con bay vào,
Ninh Ninh đóng cửa, xách hai túi thức ăn đi vào, lườm cô một cái.
“Ninh Ninh, cuối cùng con cũng về rồi, mami đói bụng chết mất.” Trình An Nhã không chút xấu hổ tố cáo con trai không kịp thời chăm sóc tốt cho cô.
Ninh Ninh tháo cặp sách xuống, ném cho cô, mỉm cười nói: “Mami ăn tạm cái gì lót dạ, con lập tức đi nấu cơm.”
Ninh Ninh là thiên tài, lên lớp gần như không cần nghe giảng, cặp sách của cậu xea này đều nhẹ bẫng cả, hôm nay lại nặng một cách bất thường, Trình An Nhã tò mò mở ra xem, một đống đồ ăn vặt rơi ra ngoài.
Sô cô la, su kem, kẹo… táo, anh đào… bánh mỳ?
Bao nhiêu là đồ ăn vặt nhét chặt cứng trong cặp, phản ứng đầu tiên của Trình An Nhã là, “Ninh Ninh, con nhặt được tiền nên mang về hiếu kính mẹ chứ, mua linh tinh thế này lãng phí quá.”
Ninh Ninh chia rau với thịt ra, rửa nồi cắm điện nấu cơm, nở một nụ cười cực kỳ tao nhã, chớp chớp mắt, nghiêm chỉnh nói: “Ai nói con nhặt được tiền? Đây là các bạn nữ trong trường tặng con đấy.”
“Con làm cái gì mà người ta tặng con nhiều đồ như vậy?”
Cái gì tốt không học lại đi học ba con, cái tính đào hoa lại học được đủ cả mười phần.
Lẽ nào đào hoa cũng di truyền sao?
Hay là đào hoa phải bồi dưỡng từ nhỏ.
“Con cũng không hiểu đầu đuôi tai nheo.” Ninh Ninh nói rất vô tội, “Các bạn ấy đều bảo con cười rất quyến rũ, quà tặng thể hiện muốn theo đuổi con.” Trẻ con bây giờ tình đầu mới nhú cũng sớm quá đấy chứ?
“Chẳng phải bảo con không có việc gì đừng tự tiện cười lung tung rồi sao? Đợi đến lúc hai mẹ con mình không còn gì để ăn mẹ mới để con đi bán tiếng cười. Hơn nữa, nụ cười của con chỉ đáng thế này thôi sao? Rẻ rúng quá đấy!” Trình An Nhã nghiêng đầu ngẫm nghĩ, đột
