en lén trốn ở trong góc phòng nghe, mới hiểu được nguyên nhân cha tức giận. Bởi vì hình như mẹ nuôi ở bên ngoài có người đàn ông khác. Cha đặc biệt yêu mẹ nuôi, không chịu nổi mẹ ở sau lưng mình phản bội, không khống chế được lửa giận của mình cho nên đánh chửi mẹ nuôi.Khi đó em trốn ở góc phòng nhìn, rất sợ hãi, nhưng không dám lên tiếng. Em thực sự rất sợ, khi đó cha giống như điên rồi, sau khi đánh xong khắp người mẹ nuôi be bét máu, em nhìn bộ dáng kia càng không dám lên tiếng, chỉ là nước mắt không nhịn được rơi xuống. Sau khi cha đánh hả giận xong, cũng không quản mẹ nuôi bị thương có nghiêm trọng hay không, trực tiếp mặc quần áo đi ra ngoài.”“Sau đó, em nhìn người đi không trở lại nữa, liền len lén chạy đến nhìn mẹ nuối. Không biết dáng vẻ của mẹ dọa người như thế nào, em muốn giúp mẹ nuôi băng bó vết thương, nhưng chờ đến khi em tìm thấy đồ thì liền phát hiện lại có người đến. Em vội vội vàng vàng thu thập đồ xong trốn đi, lần tới này là ông Chu. Em thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ chính là Lý Thánh Đức cũng đi theo sau.Thấy Lý Thánh Đức em liền sợ hãi, không biết bọn họ ở bên ngoài nói cái gì, em cũng không nghe được, về sau bọn họ còn đánh nhau, đồ đạc trong phòng bị ném khắp nơi. Em sợ, muốn thừa dịp hai người không để ý vội vàng chạy đi, nhưng ngoài ý muốn của em là, khi đi ra ngoài không thấy cha ở đấy nữa, chỉ thấy ông Chu một mình ngồi ở đó.Ông Chu nhìn thấy em liền sửng sốt, sau đó ác độc nhìn em, hỏi em vừa rồi có nghe được cái gì không. Em liền cuống quýt nói không nghe được gì cả, nhưng ông Chu không tin. Ông ta liền lục soát người em, khi em giãy giụa cây kéo dùng để cắt băng rơi ra ngoài. Ông Chu hoài nghi, đi lên giành lại, em liền… Em liền dùng cây kéo đó tự vệ, nhưng không biết làm sao, lôi kéo một hồi, em liền ngã xuống. Chính là khóe như vậy, cây kéo liền cắm lên người của mẹ nuôi.”Hoàng Vĩ lẳng lặng nghe Lý Lệ nói, nghe được âm thanh kích động của cô ta, giống như đang phát run. Hoàng Vĩ khẽ mỉm cười, xoay người nhìn Lý Lệ không nói lời nào.Lý Lệ liền kích động ôm Hoàng Vĩ, bộ dáng hoa lê đái vũ nhìn rất đáng thương, níu lấy y phục của hắn nói: “Anh phải tin tưởng em, nhất định phải tin tưởng em. Thật sự em không cố ý, chỉ là ngoài ý muốn thôi. Chờ đến khi em lấy lại được tinh thần, ông Chu đã đẩy em một cái, đụng vào trên cửa, em ngất đi một lúc. Đến khi tỉnh lại trong phòng không có gì cả, em rất sợ, không biết nên làm như thế nào.”Hoàng Vĩ đè lại vẻ mặt kích động của Lý Lệ, sau đó an ủi: “Không có việc gì, không có việc gì, cũng đã là chuyện của quá khứ, không có chuyện gì.” Nói xong Hoàng Vĩ nhướng mày, hình như có vấn đề không nghxi ra: “Nhưng theo anh được biết, hình như ông Chu yêu Nghiêm Tử Hoa, không có đạo lý nào không đi tìm em gây phiền phức. Ngược lại sau khi biết thân phận của em, còn có thể cho em gả vào nhà họ Chu, không phải là vô lý hay sao?”Lý Lệ nghe vậy ánh mắt chợt lóe lên, giống như có vật gì đó lóe lên ở bên trong, sau đó lại trở lại như bình thường, điềm đạm đáng yêu nhìn Hoàng Vĩ, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, ánh mắt rưng rưng, nhìn hết sức đáng thương, yếu ớt nói: “Em cũng không biết, lúc ấy em trực tiếp ngất đi, sau đó xảy ra chuyện gì em cũng không biết.”Hoàng Vĩ nghe xong cười cười không nói câu nào. Ý ngầm của Lý Lệ hắn hiểu rõ, Lý Lệ nói mình ngất đi, chuyện sau đó cái gì cũng không biết, người nọ rốt cục chết hay chưa cô ta không biết. Nói cách khác, đến cùng không phải cô ta giết người, cô ta không biết, vì tự vệ cô ta không cẩn thận thương tổn cho người khác, nhưng không phải là cô ta muốn giết người?Hoàng Vĩ cười cười không nói lời nào, Lý Lệ nằm trong ngực hắn như con chim nhỏ nép vào người nhìn Hoàng Vĩ, âm thanh đáng thương nói: “Anh tin em không?”Hoàng Vĩ vỗ vỗ lưng Lý Lệ, cười cười: “Dĩ nhiên.” Không tin. Trong lòng Hoàng Vĩ thầm bổ sung thêm hai chữ này.Lý Lệ nằm ở trên bả vai hắn thỏa mãn cười cười: “Ừ, anh tin em là tốt rồi.”Khi Nghiêm Hi nhận được đoạn băng vẻ mặt rất nhạt, Lãnh Diễm nhìn cô, nói không ra cảm giác gì. Chỉ lặng lẽ đưa đồ trong tay tới, sau đó liền đi ra ngoài.Sau đó canh giữ ở bên ngoài, rốt cuộc Nghiêm Hi ở bên trong làm cái gì, quả thật anh không biết được.Khi đi ra Nghiêm Hi rất bình tĩnh, lẳng lặng trả lại đồ cho Lãnh Diễm. Sau đó trực tiếp đi vào bếp rót một cốc nước uống… Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi như vậy quá yên tĩnh rồi, yên tĩnh quá mức. Chuyện của Nghiêm Tử Hoa đả kích như thế nào đối với Nghiêm Hi. Cũng bởi vì chuyện này mà lúc nhỏ Nghiêm Hi bị khốn nhiễu, sau đó lại vì chuyện này mà rời khỏi thành phố A đến thành phố G. Bây giờ chuyện sáng tỏ, thế nhưng một chút phản ứng cũng không có?Lãnh Diễm cảm thấy rất kỳ quái, Nghiêm Hi vẫn là như vậy, uống hết nước thì để cốc xuống, nhìn Lãnh Diễm có vể kinh hãi khẽ mỉm cười, sau đó chăm chú nhìn Lãnh Diễm nói: “Có phải cảm thấy em rất an tĩnh hay không? Có phải đột nhiên em thay đổi hay không?”Lãnh Diễm híp mắt nhìn Nghiêm Hi, sau đó gật đầu một cái: “Đúng vậy, đúng là có chút ngoài ý muốn.”Nghiêm Hi cười cười, nhìn ra cửa sổ rồi nói: “Chuyện đã như vậy, nhưng cũng vẫn