a đúng lúc nhìn thấy ánh mắt hết sức chăm chú kia, sự nghiêm túc bên trong khiến Lý Lệ xúc động, trong lòng mềm xuống mức thấp nhất. Trên thế giới này có một người đàn ông liều mạng yêu cô ta, vậy một người phụ nữ như cô ta còn cần quan tâm cái gì?
Lý Lệ cẩn thận nhìn, cô ta cảm thấy Hoàng Vĩ thật sự yêu cô ta. Trước kia ở thành phố G khi cô ta còn chưa biết thân phận của hắn, không phải người này vô điều liện nghe lệnh của cô ta hay sao? Có thể thấy được người đàn ông này nghiêm túc với cô ta.
Lý Lệ lập tức nhào vào trong ngực của hắn, động tình nói: “Sẽ không sẽ không, em vĩnh viễn sẽ không đối với anh như vậy. Trên cái thế giới này, người duy nhất em yêu chính là anh, sẽ không có người khác.”
Hoàng Vĩ nghe, khóe miệng thoáng cười lạnh một tiếng, mắt nửa mở nhìn về phía trước, tay vẫn dịu dàng lưu luyến vuốt ve tóc Lý Lệ. Theo ý hắn, người phụ nữ Lý Lệ này đơn thuần không phải là loại người như vậy. Lúc ấy hắn vô điều kiện yêu cô ta đối với hắn như vậy, bây giờ hắn cố ý đến gần Lý Lệ nhưng cô ta lại không có bất kỳ dự phòng gì, người phụ nữ này đúng là kỳ quái.
Thân thể Nghiêm Hi đã tốt lên nhiều, vốn không có chuyện gì nhưng bởi vì Lãnh Diễm lo lắng cứng rắn muốn Nghiêm Hi nằm viện, Nghiêm Hi không có biện pháp đành phải đồng ý. Nhưng hiện tại trong lòng Nghiêm Hi còn thêm một mối suy nghĩ, rốt cuộc Nghiêm Tử Hoa chết như thế nào?
Gần đây Nghiêm Đình cũng liên tục nghĩ đến chuyện này. Mặc dù Lý Thánh Đức không đến nỗi quá cặn bã, hắn cái gì cũng dám nói, nhưng sao lại dám nói Nghiêm Tử Hoa không phải bị giết?
Nghiêm Đình cẩn thận nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định tìm đến Nghiêm Hi và Lý Duệ Thần hỏi cho rõ ràng. Lý Duệ Thần vừa nghe thấy vấn đề Nghiêm Đình hỏi cả người sững sờ, đây là có ý gì?
Nghiêm Đình hỏi: “Năm đó ngày mẹ của các cháu gặp chuyện không may, các cháu có chú ý đến cái gì không nên xuất hiện ở nhà mình hay không? Hoặc là các cháu có nhớ ngày đó có chuyện gì kỳ quái xảy ra hay không?”
Chuyện không may năm đó xảy ra khi Nghiêm Hi mới năm tuổi, nhưng Lý Duệ Thần đã mười tuổi nha. Đối với đứa bé mười tuổi mà nói, nếu như nhày đó có chuyện gì không đúng xảy ra, tất nhiên nó sẽ chú ý đến. Cho nên Nghiêm Đình mới có thể cho gọi hai đứa nhỏ đến, cẩn thận hỏi một chút có lẽ sẽ có thêm phát hiện mới.
Lý Duệ Thần ngây ngẩn cả người, chuyện ngày đó…….
Lý Duệ Thần không nói gì, chỉ nhìn Nghiêm Hi một chút, sau đó nghiêng đầu không dám nhìn Nghiêm Đình. Nghiêm Đình nhìn Lý Duệ Thần, sau đó hỏi: “Có phải hay không cháu nhớ tới chuyền gì kỳ quái?”
Lý Duệ Thần suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Không xác định lắm, khi đó cháu nhớ được ông Chu đi qua. Khi cháu cùng Hi Hi tan học về nhà thấy xe của ông Chu rời đi, chờ khi chúng cháu đi vào, mẹ đã……”
Sắc mặt Nghiêm Đình liền thay đổi, nhưng Nghiêm Hi nhìn một chút nói: “Không thể nào là ông ta, lúc chúng cháu về thân thể của mẹ cũng đã cứng lại, rất dễ nhận thấy không phải là vừa mới chết. Cháu nghĩ, nếu quả thật là ông Chu, vậy ông ta sẽ không ở lại nơi đó trong một thời gian dài như vậy, vừa lúc đợi đến khi chúng cháu tan học mới vội vàng hấp tấp chạy từ nhà chúng cháu ra được. Đây không phải là chờ chúng cháu tận mắt thấy ông ta là hung thủ giết người?”
Lý Duệ Thần cũng gật đầu một cái: “Đúng vậy, mặc dù khi đó chúng cháu còn nhỏ, nhưng bởi vì ấn tượng đó được khắc sau, sau đó lại vô số lần hồi tưởng lại chuyện ngày đó, xác thực phát hiện không ít nghi điểm.”
Nghiêm Đình cũng là tự hỏi gật đầu một cái, sau đó nói: “Cho dù chuyện này có người họ Chu kia có xuất hiện, cũng không thể đảm bảo Lý Thánh Đức trong sạch, nói không chừng đây chính là cái bẫy mà Lý Thánh Đức lập ra.”
Nghiêm Hi và Lý Duệ Thần nghe vậy nhìn đối phương một cái, không nói gì nữa. Nghiêm Đình nói: “Chuyện này ta phải tra rõ, con gái của ta không thể cứ như vậy mà chết không rõ nguyên nhân.”
Nghiêm Hi đi ra cùng Lý Duệ Thần, cười như không cười nhìn hắn hỏi: “Thật ra thì ngày đó anh còn nhớ ra chuyện khác đúng không?”
Lý Duệ Thần nghe vậy sững sờ, không xác định nhìn Nghiêm Hi: “Có ý gì? Làm sao anh còn nhớ ra chuyện nào khác được? Thật sự chuyện ngày đó quá mức đột nhiên, quả thực là không nhớ rõ ràng lắm, sao vậy? Em nhớ ra chuyện gì đặc biệt à?”
Đối mặt với sự trêu ghẹo của Lý Duệ Thần, Nghiêm Hi chỉ cười không nói lời nào. Cho dù Lý Duệ Thần không nói cái gì, Nghiêm Hi có thể cảm thấy Lý Duệ Thần có chuyện gì đó. Nhưng Lý Duệ Thần không nói lời nào, cô cũng không có biện pháp. Nói cho cùng cô cũng muốn tự tay mình điều tra tìm hiểu rõ.
Nghiêm Hi nhìn Lý Duệ Thần cười cười, sau đó trực tiếp đi trước lái xe của mình. Lý Duệ Thần nhìn bóng lưng của Nghiêm Hi, suy nghĩ một giây, sau đó bước nhanh về phía trước kéo Nghiêm Hi lại, có chút trịnh trọng nói: “Hi Hi, anh không hi vọng chuyện này do em điều tra. Còn mấy ngày nữa em sẽ kết hôn, đến lúc đó sẽ rất bận, trước lo chuyện kết hôn, chuyện này cứ giao cho anh được không?”
Nghiêm Hi quay đầu lại nhìn Lý Duệ Thần, ánh mắt mang theo chút chần chừ, sau một giây liền khô phục sự trong sáng, nhìn Lý Duệ Thần cười cư