Ring ring
Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Tác giả: Ann

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325190

Bình chọn: 8.00/10/519 lượt.

ột chiếc xe khác đỗ gần đó. Ngồi gần cửa sổ Khải Tuấn thấy nó cùng gương mặt quen thuộc

-Tiểu Du…Tiểu Du…

Không hiểu sao Khải Tuấn càng gọi, nó càng chạy nhanh hơn dáng vẻ gấp gáp. Không chần chừ Khải Tuấn đặt tiền lên bàn rồi chạy nhanh ra xe đuổi theo chiếc xe phía trước

Rè…è….è…..è…..

Hắn nhấc điện thoại một cách chán nản khi thấy số của Khải Tuấn

-Chuyện gì?

-…………………………….

Két..t..t…t..

Mạnh Khang giật mình thấy xe thắng gấp rồi nhanh chóng quay đầu xe lại

-Chuyện gì vậy?

-Khải Tuấn nói đang đuổi theo Tiểu Du

-Sao?

Nó cuối cùng cũng yên tâm trên xe của Đại Ảnh

-Cám ơn bạn nha.

-HI, không có gì, bạn uống nước đi

Đưa cho nó chai nước , nó không nghi ngờ uống một hơi.

Không hiểu sao nó thấy mệt kinh khủng

-Mình buồn ngủ quá Đại Ảnh

-Bạn ngủ đi, khi nào tới nơi mình gọi

-Ừm….

Mi mắt nặng trịch, nó thiếp đi

Phía sau Khải Tuấn vẫn vất vả đuổi theo.

-Thưa cô, hình như có người theo dõi ta

Đại Ảnh quay lại , cau mày

-Cắt đuôi đi

Chiếc xe phía trước bắt đầu tăng tốc , luồn lách ra khỏi dòng người đông đúc đi về phía ngoại ô. Khải Tuấn đuổi theo nhưng đường quá đông đúc, khi ra tới một ngã rẽ tại khu ngoại ô thành phố, tới một ngã 3 Khải Tuấn hoàn toàn mất dấu .

-Ha ha,…

Đại Ảnh cười thích thú quay sang nó đang ngủ say

-TIểu Du, mình sẽ giúp bạn đi thật xa nhé!

CHAP 45

Cạch

Đóng sầm cửa xe hắn cùng Mạnh Khang vội vã đi về phía Khải Tuấn

-Tiểu Du đâu?

-Cô ấy đang đi cùng tôi thì vào nhà vệ sinh rồi lén đường cửa sau đi theo một người khác nhìn rất giống Đại Ảnh

-Vậy giờ Voi con đâu?

-Tôi đuổi theo tới đây thì mất giấu

-Chia làm 2 hướng đi

Vừa nói hắn vừa quay về phía xe

Cùng lúc đó điện thoại của Mạnh Khang đổ chuông.

-Chuyện gì?

-………………….

Vài giây sau khi nghe điện thoại Mạnh Khang nét mặt nghiêm trọng nhìn hắn

-Huy, có chuyện ở tổ chức

Hắn bực bội quay sang

-Chuyện gì nữa?

-Quốc Minh cùng bọn người của hắn đang tập họp mọi người trong tập đoàn cũng như trong tổ chức để tổng hợp lại số cổ phần….hắn muốn dành vị trí đứng đầu của cậu

Hắn cau mày, quả thật với hắn lúc này cổ phần hay vị trí trong tổ chức không còn quan trọng nữa, vì nếu không nhanh chân thì rất có thể điều quan trọng nhất sẽ tuột khỏi tay hắn

Nhìn Mạnh Khang hắn ra lệnh

-Tôi phải tìm và đưa Tiểu Du về nhà, cậu tới đó đi….mang theo cái này.

Đưa cho Mạnh Khang một USB, hắn không nói gì thêm lên xe phóng như bay về hướng ngược lại hướng Khải Tuấn vừa đi

Mạnh Khang vội vã lên chiếc xe còn lại của 2 tên vệ sĩ, nhưng chưa vội đi Mạnh Khang rút điện thoại trong túi

-Chủ tịch…………

Ngồi trong xe lòng hắn bồn chồn, lần này quả thật nó đã đi quá xa vòng tay hắn. cảm giác lo sợ bủa vây tâm hồn hắn 2 hôm nay. Mới 2 hôm mà hắn cảm nhận đã lâu lắm, thời gian dường như đang trừng phạt hắn bằng cách trôi thật chậm những giây phút không có nó ở bên.

Con đường càng lúc càng dài, càng đi ra khỏi đường cái bầu trời càng âm u, mây đen kéo về che kín bầu trời xanh phía trên.

Chạy hết con đường hắn thấy một chiếc xe đỗ gần đó, từ đây xe không vào được mà phải đi bộ. con đường mòn nhỏ dẫn hắn tới một ngôi nhà nghỉ nhỏ bằng gỗ sau 10 phút đi bộ.

Mồ hôi ướt lưng áo, hắn quên hết tất cả bước vội vào nhà. Bên ngoài mưa đã lất phất bay.

Cạch…..

-Tiểu Du….

Mở cửa hắn bước vào trong, ngôi nhà nhỏ như một căn phòng , trên một bức tường có rất nhiều ảnh của….hắn. nhưng điều làm hắn quan tâm hơn là nó đang bị trói ngồi trên ghế gần đó, miệng cũng bị bịt lại.

-Tiểu Du em sao vậy?

Hắn vội chạy tới phía nó mở miếng băng keo dán ở miệng nó, còn nó cứ nhìn hắn lắc đầu mãi.

-Để anh đưa em về

-Đừng, cẩn thậ……

BỐP…..

Nó chưa kịp cảnh báo cho hắn thì một tên lực lưỡng phía sau đã kịp làm hắn bất tỉnh.

-GIA HUY………..

Cũng trong thời gian đó. Khải Tuấn men theo con đường chạy mãi, nhưng chỉ vô vọng vì mãi không thấy vết tích gì. Điện thoại cho hắn nhưng không được Khải Tuấn, bắt đầu tin những gì nãy giờ mình nghĩ là đúng.

Thắng gấp Khải Tuấn quay đầu xe về hướng ngược lại.

Nó cử động khó khăn trong tư thế bị trói chặt còn Đại Ánh ngồi nhìn thích thú, nó cố gắng gọi hắn

-Gia Huy, ….Gia Huy…anh mau tỉnh lại đi…..

Nó gọi mãi mới thấy hắn khẽ cựa mình

-Gia Huy…

Hắn mở mắt thấy đầu hơi đau nhức, cố nhúc nhích tay nhưng không được, nhìn sang thấy nó cũng đang bị trói ngồi bên cạnh, phía đối diện là Đại Ánh đang mỉm cười thích thú

-Anh tỉnh rồi à? – Đại Ánh đứng dậy bước lại gần hắn.

Nhìn Đại Ánh hắn lạnh lùng lờ cô ta quay sang nó

-Em có sao không?

-Kho…không…

Đại Ánh tức giận:

-Gia Huy! Nhìn em đi, bây giờ em mới là người quyết định ở đây…

Chán nản quay sang Đại Ánh, hắn cau mày

-Cô muốn gì? Mà tôi nên gọi cô như thế nào đây?

Đại Ánh ngạc nhiên

-Sao?

-Tôi hỏi cô muốn tôi gọi cô là Đại Ánh hay ….Đại Ảnh đây?

-Cai….cái….gi….gì?

Đại Ảnh càng ngạc nhiên nhìn hắn , nhưng nó càng ngạc nhiên gấp bội, nó nhìn hắn va Đại Ánh mắt mở to

-Anh nói gì vậy? Đây là chị Đại Ảnh, là Đại Ánh mà

Nói tới đây nó chợt nhớ ra

-Mà…Đúng rồi….Đại Ảnh đâu? Trước khi thiếp đi tôi ở cùng bạn ấy sao khi tỉnh lại tôi lại ở cùng cô?

Mọi chuyện