nho nhã, phong độ, trí thức. Không biết nếu Hạ Tịch Nguyệt biết bản tính thật của Tư Đồ Triệt thì như thế nào? Tư Đồ Triệt thích nhất là *** thí nghiệm, có thể nói y thuật của anh là từ vô số thí nghiệm trên thi thể người mà luyện thành.
Chương 11: Đưa cô về nhà
Hạ Tịch Nguyệt đang nói chuyện với Tư Đồ Triệt thì Âu Dương Thụy cứ lôi kéo tay cô, muốn chào biệt Tư Đồ Triệt, bởi vì anh hết sức không thích bảo bối nhà anh cười với người đàn ông khác.
“Đi, tôi đưa em về nhà.”
Âu Dương Thụy đi tới bên người cô dịu dàng nói.
“Không trở về công ty sao?”
Hạ Tịch Nguyệt hỏi ngược lại anh.
“Tay cũng bị thương thành như vậy, về công ty làm gì?”
“Tôi bị thương ở tay chứ không phải là hư não, về công ty không dùng tới tay cũng không phải là không được.” Hạ Tịch Nguyệt cẩu thả nói.
“Công ty thiếu một mình em sẽ không đến mức sẽ đóng cửa, em hãy về nhà an tâm dưỡng bệnh thôi.”
Âu Dương Thụy tiếp tục khuyên cô, cô biết công ty thiếu đi cô cũng chẳng ảnh hưởng gì, cô cũng chỉ là nhân viên pha cà phê, không có cảm giác là một nhân vật gì, nhưng anh cũng không cần trực tiếp nói vậy chứ.
“Không đi thì không đi, đi đến đó cũng chỉ là ăn cơm trắng.”
Hạ Tịch Nguyệt tức giận nói. Chỉ là lại nghĩ lại:
“Không đi, vậy tiền thưởng của tôi thì làm thế nào?”
Hạ Tịch Nguyệt lo lắng nói.
“Tai nạn lao động có thể xin nghỉ, hơn nữa không bị trừ tiền, em cứ thoải mái thôi.” Âu Dương Thụy cười giải thích.
“Có thật không, vậy thì quá tốt rồi.”
BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! (30)
Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói, cô biết quy định này đều là do Âu Dương Thụy vì cô mà đặt ra, anh kiên trì muốn đưa cô về nhà, cô vốn là muốn ngồi xe bus, nhưng không thể cưỡng cầu được Âu Dương Thụy, cho nên đành phải để anh đưa cô về. Xe chạy ước chừng được một canh giờ, đến một ngồi nhà cũ ở vùng dân cư ngoại ô.
“Dừng lại, tại đây.”
Hạ Tịch Nguyệt chỉ vào trong một cái nhà mà nói.
“Em ở đây sao?”
Nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt ở một khu dân cư cũ kĩ như vậy, trong lòng anh rất không vui, mặc dù đã sớm biết cô ở nơi này nhưng tận mắt thấy lại là chuyện khác. Bảo bối mà anh nâng niu trong lòng bàn tay lại ở nơi này, hơn nữa nơi này an ninh nhìn là biết không được tốt, trong lòng không khỏi có chút bận tâm. Xem ra nhất định phải nhanh một chút lấy cô về nhà mới được, nếu không từ sáng tới tối lo lắng chết mình mất.
“Đúng vậy, thì sao, nơi này tiện nghi lại sạch sẽ mà.”
Hạ Tịch Nguyệt cẩu thả nói, “Nhà” ngay từ lúc cha mẹ mất đi, trong nháy mắt đó cũng đã không có nhà nữa, nơi nào tùy tiện cũng có thể là nhà của cô cả.
“Hôm nay cảm ơn anh, không có việc gì nữa, tôi vào nhà trước.”
Hạ Tịch Nguyệt cởi dây nịt an toàn ra, đang muốn mở cửa xe, ý tứ đuổi anh đi rất rõ ràng, cô không muốn anh đi vào cùng.
“Không mời tôi vào ngồi một chút sao?”
Âu Dương Thụy dĩ nhiên nhìn ra Hạ Tịch Nguyệt muốn đuổi anh đi, nhưng anh lại muốn đi vào xem một chút, cho nên làm bộ như không có nghe ra ý cô.
“Trong nhà rất bừa bộn, anh chớ nên làm bộ Armani bản số lượng có hạn đắt giá này làm dơ, tôi không bồi thường nổi đâu.” Hạ Tịch Nguyệt cự tuyệt.
“Không sao, tôi không sợ bẩn, tay em bị thương cũng không dễ dàng mà.”
Âu Dương Thụy mặt dày mà nói, nhìn thấy Âu Dương Thụy kiên trì như vậy, Hạ Tịch Nguyệt thực sự không có cách nào, không thể làm khác hơn là nhắm mắt dẫn anh lên lầu, nhà cô ở lầu 6, bởi vì là khu chung cư cũ nên không có thang máy, đi tới trước cửa phòng Hạ Tịch Nguyệt xem xét lại Âu Dương Thụy một chút, hô hấp của anh không vững vàng. Đi tới trước cửa, Hạ Tịch Nguyệt móc chìa khóa ra, bởi vì tay phải cô bị thương nên chỉ có thể dùng tay trái mở cửa, vòng vo nửa ngày không mở được cửa phòng, có thể cũng là do Âu Dương Thụy đứng cạnh cô cho nên cô có chút khẩn trương.
BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! (31)
Âu Dương Thụy nhìn cô nửa ngày không mở được cửa phòng, liền thò tay mà nhận cái chìa khóa mở cửa, tự nhiên đi vào, thiết bị trong phòng rất đơn giản, giường đơn, một cái tủ treo quần áo, một cái máy vi tính, một cái ghế, một bàn ăn thấy đúng là phòng tuy nhỏ nhưng đầy đủ đồ dùng. Hơn nữa dép cũng chỉ có một đôi, xem ra anh là người đầu tiên tới nơi này, nghĩ đến đây anh có chút vui mừng bởi vì bảo bối nhà anh không phải là một người tùy tiện. Phòng của Hạ Tịch Nguyệt dọn dẹp rất sạch sẽ, phòng ấm áo, làm cho anh có cảm giác gia đình. Điều này không khỏi làm cho anh vui, trên mặt tự nhiên xuất hiện một nụ cười.
“Anh cười cái gì?”
Hạ Tịch Nguyệt vừa tiến vào nhìn thấy Âu Dương Thụy đang cười, cảm thấy không giải thích được nên hỏi.
“Bởi vì nơi này làm cho anh cảm thấy có cảm giác gia đình.”
Âu Dương Thụy thuận miệng nói, đã rất lâu anh mới có cảm giác này, ba mẹ thường đi du lịch vòng quanh thế giới, rất ít ở nhà cùng anh. Hạ Tịch Nguyệt nghe anh nói vậy có chút sửng sốt, không khí phút chốc trở nên tế nhị, có chút lúng túng.
“Ừng ực” “Ừng ực”
Bụng Hạ Tịch Nguyệt kêu lên vài tiếng, nhìn thấy ánh mắt của Âu Dương Thụy thì đỏ bừng mặt, vội vàng che bụng của mình.
“Lúc nào thì không kêu lại cố tình lúc này, cố tình ở trước mặt người