Duck hunt
Bà Già Khó Tính, Em Yêu Chị

Bà Già Khó Tính, Em Yêu Chị

Tác giả: Hazu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325063

Bình chọn: 7.00/10/506 lượt.

gon lành trên vai cô. Thảo nào mà chơi game cô thấy nhức vai thế, cứ tưởng mình quá phấn khích nên không quan tâm. Lướt mắt một lượt xung quanh cô nhận ra mọi ánh mắt tia lửa điện nhìn vào mình. Ô chộ ơi toàn ánh mắt thân thương quen thuộc mới kinh chứ.

-Này trông cách ăn mặc cô ta kìa, chả ra thể thống gì….nhân viên 1.

-Đúng rồi trên mặc bộ váy dáng công sở dưới lại đi đôi đầu lâu, chắc mốt mới..-Nhân viên hai.

-Mà cô ta là ai mà đi với anh Quốc nhỉ? Ước gì anh ấy cũng dựa vào vai mình ngủ như thế-Nhân viên 3…

Là nhà báo nên khả năng nghe nói nhìn nhận cô rất rõ,dù chỉ nghe loáng thoáng tiếng xì sầm nhưng nhìn khẩu hình của họ cô có thể đoán họ đang nói gì. Chắc có lẽ cô về cô sẽ viết một bài báo mới nói về tình trạng :” Phái nữ hay ảo tưởng sức mạnh” một hiện tượng quá phổ biến hiện nay.

Mọi chuyện bây giờ mới được bắt đầu. Đôi vai của cô mệt lả khi bị làm gối cho tên nhóc kia nằm. Vươn vai đứng dậy khiến hắn ngã lăn quay ra đất. Nhìn thấy cảnh này, bao nhiêu nhân viên nữ khách hàng xót xa chạy đến đỡ anh đứng dậy. Biết mình vừa gây ra lỗi lớn cô chuồn thẳng. Với cái đôi dép đầu lâu đang ngự trị trên đôi chân thì có lẽ cô nên đi thay một đôi mới. Lảng vảng đi quanh hàng giầy, cô chọn cho mình một đôi giày kiểu cách thể thao nhưng lại cô cùng nữ tính. Đi xong đôi giày mới cô nhờ đóng gói lại đôi dép đầu lâu kia để còn trả chủ nhân của nó.

“Ọt, et…” Chết tự nhiên bụng lại réo lên khi qua khu ăn uống. Thôi đành liều vào ăn khi trong túi còn có năm trăm ngàn tròn . Cô gọi một cái pizza, hai chai nước ngọt mấy li kem và rồi tự mình thưởng thức.

Biết rồi đấy, cô là người một khi đã ăn là không để ý đến trời đất gì cả. Thế là cô cứ ăn ăn và lại ăn.

Từ đằng xa có một người rất đỗi đẹp trai đã quan sát cô từ nãy đến giờ. Anh ngồi ở bên đối diện cô. Nhưng vì ham ăn mà cô không hề biết. Hai mươi ba tuổi mà như con nít vậy.

Đánh chén sạch xong cô vô vểnh râu cáo gọi phục vụ trả tiền:

-Dạ của chị hết năm trăm năm mươi ngàn ạ. Anh chàng phục vụ cười tươi khoe hàm răng sáng bóng đưa cho cô hóa đơn.

Nghe xong câu nói cô đứng hình:-Chết , mịa nó còn 500k 50 nghìn lấy đâu ra bây giờ.

Gương mặt cô thoáng chút bối rối, còn gương mặt anh phục vụ thì toát lên nét không hài lòng pha chút khinh bỉ. Nhìn mặt tên phục vụ cô bực mình.

-Thằng này láo, dám nhìn mình với con mắt đó chứ, hứ có năm mươi nghìn mà cũng, khổ thân mày chưa, người ta nói đâu có sai” Chết vì ăn là cái chết đáng lăn tăn mà”.

Thư ơi là Thư nhục quá.

Chương 11: Tâm Sự Chiều Qua 2.

Ads

Cười trừ với thằng phục vụ láo toét, cô líu ríu: Chết chị còn 500k, năm mươi nghìn….đợi chị một chút..

-Không cần ,để tôi trả… người con trai lúc nãy tiến gần cô và phục vụ nói chuyện. Anh đưa luôn 1 triệu cho tên phục vụ và nhắc hắn khỏi trả lại.

” Khiếp Phí phạn”-Cô nghĩ thầm.

Nói xong anh ngồi luôn bên cạnh và bắt chuyện.

-Chào em, anh tên Dương rất vui được làm quen với em.

-Dạ em chào anh… cô e lẹ nhìn tên con trai trước mặt, đẹp thì đẹp thật nhưng cảm giác nhìn anh ta có chút vấn đề… nan giải…. mà giác quan thứ sáu của cô mách bảo điều đó.Nhưng dù sao hắn cũng trả tiền hộ cô cho cô khỏi mất mặt.

-Em có thể cho anh số điện thoại được không? Dương vừa nói vừa đưa chiếc điện thoại ra chỗ cô đúng lúc đó thì…

-Quỳnh Thư đi về… Tiếng nói phát ra từ đằng sau, đó là Quốc . Nhìn khuôn mặt anh kìa hầm hầm đỏ lên tức giận cô cũng hơi hoảng. Cô nhận ra mình cũng có lỗi một phần trong chuyện này.

Chưa kịp để cô nói gì Quốc đã kéo tay cô đi ra ngoài quán, nhưng khổ nỗi đôi tay đằng sau cô cũng bị kéo lại. Một lực lượng bình luận rất đông cho tình yêu tay ba giữa hai anh đẹp trai và một con quái thú. Cái quán ăn thương mại hằng ngày thưa khách là thế, ấy mà hôm nay quá tải số lượng người.

Quỳnh Thư đang ở trong trình trạng tiến thoái lưỡng nam: Đi cũng không được mà ở lại cũng không xong. Hai tay cô cứ kéo lên kéo xuống khiến đôi tay rã rời.

-Anh là ai?-Quốc nhìn tên đằng sau đang cầm tay cô.

-Thế Anh là ai?-Dương cũng vặn lại tên phá đám.

-Buông ra…cô hét lên đúng lúc cái bài hát “Ai Ai Ai” kết thúc và bắt đầu bài hát “Buông Tay” được vang lên. Con nào rảnh quá vậy? Mà cũng biết đúng thời điểm quảng bá nhạc nữa chứ.

Hai cánh tay tự động…buông. Xoay người và hai cánh một cách tự nhiên cho khỏi mỏi, cô lấy chiếc túi đưa cho Quốc, giật điện thoại bấm bấm gì đó rồi trả Dương. Cô bỏ đi trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

-Chuyện gì vậy?- mọi người bàn tán xôn xao trước hành động kì lạ của cô.

Trừng mắt nhìn tên Dương, Quốc nói một câu thách thức rồi bỏ đi: -Cứ cẩn thân đấy.

-Tôi sẽ chờ-Dương cũng hồn nhiên đáp lại ở phía sau..

Vội vàng đi, cô không may trượt chân ngã. Ôi thôi mông sắp được hội tụ với đất rồi. Nhưng may mắn là Quốc đến đỡ cô kịp.

-Cám ơn nha! cô cười hì hì rồi bước đi tiếp. Cả một đoạn đường dài cô đi trước Quốc lẽo đẽo đằng sau cho đến khi ra chiếc xe của anh.

-Leo lên đi-Quốc mở cửa xe và cô bước vào. Hứ, hắn bắt cóc mình rồi phải trả mình về là đúng rồi, ngu gì bắt taxi tốn tiền,hahaha-Cô thầm nghĩ.

-này…sao lại cho người lạ