hắc chắn là mơ rồi.. Làm gì có chuyện này chứ… Nó vội vàng lấy bàn tay cấu nhẹ vào bụng mình.. Cảm giác nhói đau nhắc cho Nó biết rằng …. Đây là sự thật.. Sự thật…
– Không.. Không thể nào đâu.. Anh.. Anh đừng đùa em – Nó luống cuống, đầu cúi gằm và tránh nhìn vào mặt biển phía trước mặt đang sôi lên bỏng rát…
– Linh! Nhìn anh này – Thiên thần cất giọng ngọt ngào, dịu dàng tha thiết khiến Nó ngẩng đầu lên một cách vô thức.
– Anh … Có lẽ là.. Uhm…- Jackson ngập ngừng – Trong trường hợp này thì… Có vẻ như.. Hơi thiếu lãng mạn.. Thế nên anh ..sẽ không nói hết… Nhưng mà… Anh muốn em biết là… Anh.. Uhm.. Anh.. Thật lòng … Và rất mong… Uhm.. Anh sẽ trực tiếp nói với em vào buổi lễ ngày mai.. Hi vọng là.. Em.. Em sẽ tới.
Những lời nói ngập ngừng và thái độ ngại ngùng của Jackson đập vào cơ thể Nó như một cơn sóng thần khiến Nó không khỏi sững sờ và trở nên đờ đẫn..
Lặng nhìn người đàn ông đẹp như Thiên thần đang ngồi trước mặt kia, Nó chẳng biết phải nói gì và nên làm gì.. Trước đây đã rất nhiều lần Nó mong muốn được trở thành nhân vật chính trong các bộ phim Hàn nhưng không thể ngờ.. Bây giờ.. Khi cuộc sống của Nó đang được phim ảnh hóa thì Nó lại có tâm trạng bối rối và hỗn độn thế này.
– Anh biết là còn quá sớm và em cần thời gian để suy nghĩ.. Từ giờ đến tối mai, anh sẽ không làm phiền em nữa.. Nhưng mong em hãy để tâm đến lời anh nói nha – Thiên thần vẫn dịu dàng.
……………… Nó vẫn ngồi im, xung quanh dường như không có ai và không có thứ gì tác động được đến Nó.
– Em nói gì đó đi Linh. – Hình như có ai đó nói loáng thoáng bên tai Nó.
…………………… Thật tình Nó chỉ muốn hét lên: “Đừng nói nữa.. Làm ơn hãy cho tôi một chút không gian để thở và một chút thời gian để suy nghĩ…Tôi rất cần…” Nhưng rút cục Nó vẫn chỉ lặng im..
– Linh?
Nó giật mình, hình như bàn tay nhỏ bé của Nó đang bị bỏ quên trên bàn vừa được bao phủ bởi một bàn tay rất to và rất ấm…
Nó vô thức rút tay lại, vội vã đứng lên và bỏ chạy rất nhanh sau khi buông lại một câu gấp gáp:
– Em.. Em xin lỗi! Em.. Em phải đi làm việc rồi!
Nó lao vào thang máy, đứng đơ ra hồi lâu mà chẳng thèm nhấn nút … Thang máy chầm chậm đi lên rồi xuống, người người cũng ra vào đều đều.. Nó chẳng biết được mình đã ở trong đó bao nhiêu lâu mãi đến khi có giọng nói ấm áp cất lên kéo Nó ra khỏi thế giới mà tâm trí Nó đang bị giam ở đó:
– Công ty có đội bảo dưỡng thang máy thường xuyên rồi. Không cần em phải tự mình kiểm tra lâu như thế. Đứng trên mặt đất đã vững đâu mà cứ đòi thử cảm giác lưng lơ bay lượn vậy?
Nó giật mình ngước lên và vô tình chạm vào đôi mắt màu mật ong sóng sánh. Đột nhiên cảm thấy bình yên lắm.
Bỏ qua những suy tư miên man kia, bỏ qua luôn cả những băn khoăn hay đắn đo suy nghĩ, bây giờ, ngay lúc này.. Nó chỉ muốn được là Nó.. Ương bướng và cố chấp. Nó hếch cái mũi tẹt ra vẻ thách thức:
– Anh đừng coi thường độ chắc của bàn chân em. Nếu Nó không vững thì có lẽ giờ này đã không còn ở công ty này nữa rồi. Mr P ạ!
– Ồ! Vậy thì có lẽ tôi nên đưa ra nhiều bài tập để thử độ bám dính của đôi chân bé nhỏ kia nhỉ? Uhm.. Xem ra thì.. Hình như tôi hơi nhẹ tay thì phải.. – Hắn vừa nói vừa cười..
Cái lão đáng ghét này.. Thật tình là có sức mạnh khiến Nó bị tăng xông và đặc biệt là có lực hút vô cùng lớn đối với cái gót dép của Nó mà.. Đáng ghét!
Chiếc thang máy chầm chậm chuyển động mang theo hai con người mải mê tranh cãi với nhau…
Mặc kệ thế giới ngoài kia ra sao… Trong phút giây này.. Đôi mắt hai người.. Chỉ phản chiếu hình ảnh của nhau…
Nắng Sài Gòn đột nhiên trở nên thật dịu dàng và ấm áp ….
Anh yêu em một mét bốn lăm ạ – chương 17
Chap 17: Buổi tiệc hóa trang.
Cả buổi chiều hôm đó, Nó ráng tìm quên trong công việc và những cuộc tranh cãi nhiệt tình bởi vì dường như ngài tổng giám đốc đã bắt đầu kiểm tra độ bám dính của bàn chân Nó thật … Không biết số phận Nó từ khi sinh ra có đáng phải chịu đựng những thử thách như thế hay không nhưng có điều lạ là hiện tại, Nó lại vô cùng biết ơn hắn vì điều đó Smile
Cuối buổi làm việc, Nó hối hả thu dọn đống tài liệu trên bàn, nhất thời quên đi những thứ chưa muốn nhớ. Bất chợt, giác quan nhạy bén của con gái báo cho Nó biết có ai đó đang nhìn mình chăm chú, Nó vô thức ngẩng mặt lên và bắt gặp một đôi mắt nâu sóng sánh..
Tim Nó thót lên một cái rồi lại bắt đầu điên loạn thực hiện cái vũ điệu hoang dại trong lồng ngực. Nó vội vã cúi đầu, tay chân bắt đầu trở nên lóng ngóng.
– Ngày mai – Ngài tổng giám đốc cất tiếng phá tan không gian yên tĩnh, vừa nói vừa khẽ đứng lên – Ngày mai có buổi tiệc hóa trang.. Em có đi không?
Hơ! – Nó giật mình, vội vã ngước mắt nhìn về phía đối diện trong đầu không khỏi tự nhủ: “ Cái gì thế này? Bà Nguyệt ông Tơ.. Làm ơn đừng có đùa với con nhé…”
– Dạ? Anh.. – Nó ấp úng – Anh hỏi .. Để làm gì ạ? – Ngừng đúng 5 giây, Nó hít sâu tiếp tục nói câu tiếp theo – Nếu em đi thì sao mà không đi thì sao?
– Sư phụ thì không có quyền quan tâm đến đệ tử hả? – Hắn mỉm cười rồi khẽ nhún vai – Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Em đi hay không đi thì cũng chẳng có liên quan gì đến tôi cả. Có điều, ngà
