đều không biết.Khoảng thời gian đó tôi không nhận được tin tức của Ngô Giang, Ưng Longmột câu cũng không tiết lộ. Tôi chỉ có thể tự mình phỏng đoán, mà lại có quá nhiều tin tức khiến tôi đưa ra những giả thiết sai lầm.Khi bị cảnh sát tạm giữ, tôi chỉ tự hỏi vì sao Ngô Giang không xuấthiện, vì sao anh ấy không tìm tôi, không ngờ anh ấy cũng tự đặt câu hỏitương tự về tôi.Ngày ấy Ưng Long chỉ nói sẽ đưa tôi đi Mỹ gặp Ngô Giang, không hề đảđộng gì đến việc anh ấy nằm viện. Có rất nhiều việc xảy ra với Ngô Giang mà tôi không hay biết, có lẽ Ngô Giang cũng như vậy, hoàn toàn không rõ tình cảnh của tôi lúc đó.Ưng Long rõ ràng đóng vai trò quan trọng trong chuyện này, dù vô tình hay cố ý thì anh ta cũng đã khiến cho chúng tôi hiểu lầm nhau. Anh ở phía sau em – Chương 69Chương 69: Hoa Anh Đào NởTôi cầm bàn tay đang túm vai mình của Ngô Giang, nhẹ nhàng kéo xuống.– Anh bình tĩnh một chút, chúng ta có hiểu lầm.Ngô Giang im lặng, từ từ buông lỏng tay. Anh ấy lùi xa tôi vài bước, đưa tay vuốt mặt, có vẻ rất mệt mỏi.– Anh xin lỗi, mấy ngày nay anh quá căng thẳng nên dễ kích động. Em về phòng ngủ đi, anh sẽ ở ngoài này.Anh ấy vẫn không chịu để tôi đi. Mà thật ra bây giờ tôi cũng không có ý định đấy. Tâm trạng Ngô Giang rất không ổn, tôi không thể để anh ấy ở lại một mình.Ngô Giang có lẽ quá mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường liền mơ màngngủ, nhìn tư thế ngủ của anh ấy tôi thật sự không hiểu nếu lúc nãy tôikhông bảo anh ấy về phòng ngủ thì Ngô Giang sẽ nằm như thế nào trên cáighế dài ở phòng khách.Tôi nhè nhẹ vuốt tóc Ngô Giang, hồi tưởng lại lần đầu tiên chúng tôigặp nhau. Khi đó anh ấy mới hai mươi sáu tuổi, đẹp trai, trẻ trung, tràn đầy sức sống, bên người lúc nào cũng như có một vầng hào quang, rực rỡnhư mặt trời. Bảy năm sau chúng tôi gặp lại, Ngô Giang đã trở thànhngười đàn ông thành thục quyến rũ nhưng lại khiến người khác cảm thấylạnh lùng xa cách.Ngô Giang ngủ không yên, lông mày luôn nhăn lại, bàn tay lành lặn vẫn giữ chặt tay tôi. Gương mặt anh ấy hốc hác đi nhiều, cằm lún phún râu,dưới mắt còn hai quầng thâm rất rõ.Cao Phi nói đúng, cho dù tôi đắn đo suy nghĩ bao lâu thì vẫn sẽ lựachọn như vậy. Tôi không muốn rời xa Ngô Giang, ít nhất là thời điểm nàytôi biết mình vẫn yêu anh ấy.Tôi miên man suy nghĩ rồi chìm dần vào giấc ngủ, sáng hôm sau tỉnhdậy cả người đều nhức mỏi kinh khủng. Bởi vì cả đêm tựa người vào đầugiường rồi ngủ quên nên hai vai tôi tê rần. Tôi cố gắng nhẹ nhàng rúttay mình khỏi Ngô Giang, chậm rãi xuống giường để làm bữa sáng.Tôi ướp thịt bò, rửa tay xong, định chờ Ngô Giang ngủ dậy mới nấu mì thì phát hiện anh ấy đã đứng ở cửa bếp nhìn tôi từ lúc nào.– Em làm anh mất ngủ à? –Tôi nhớ là mình đã đập gừng tỏi nhẹ nhất có thể, chắc tiếng động vẫn vọng vào phòng ngủ.Ngô Giang lại gần tôi, dùng một tay ôm tôi vào lòng, hơi thở ấm ápphả nhẹ lên cổ. Tôi ngọ nguậy muốn tránh khỏi anh ấy, tay tôi đang ướt,không cẩn thận sẽ dính lên người Ngô Giang.– Đừng, cứ để thế này một lúc! –Giọng Ngô Giang khàn khàn. –Mỗi khinhìn thấy em đứng trong bếp làm đồ ăn anh đều cảm thấy rất hạnh phúc,giống như có một gia đình của riêng mình. Diệp Thư, anh biết em còn đểtâm về những mối quan hệ trước đây của anh, nhưng đó là quá khứ, bây giờ ngoài em ra trong lòng anh không còn ai khác. Lúc trước anh không dámnói bởi vì anh sợ, anh không dám chắc em có thể bỏ qua. Anh thật sự muốn kết hôn với em, xây dựng gia đình của chúng ta.Đúng là tôi còn lấn cấn về những người phụ nữ mà Ngô Giang qua lạinhưng không phải vì tôi chấp nhặt quá khứ của anh ấy. Lúc đó chúng tôicòn chưa yêu nhau, Ngô Giang đến với người nào cũng là tự do cá nhân,tôi không thể đòi hỏi Ngô Giang cả đời chỉ biết đến mình. Ai chẳng cónhững mối tình trong quá khứ, tôi cũng như vậy. Nhưng điều khiến tôi khó chịu là anh ấy cố tình giấu tôi. Người ta chỉ cố tình che giấu những gì không bình thường. Nếu đó là mối tình đã qua, nếu hiện tại Ngô Giangkhông còn lưu luyến thì hà tất phải giấu tôi? Nếu mãi về sau tôi khôngbiết cũng không sao, đằng này cuối cùng tôi vẫn cứ biết, mà lại còn nghe từ người khác. Cảm giác ấy rất khó chịu, giống như chuyện riêng của nhà bạn nhưng bạn lại là người duy nhất không hay biết.– Lúc chúng ta xa nhau, em thường xuyên không liên lạc được với anh. Có một lần gọi được thì lại là Ý An nghe máy. Chị ta nói hai người chưa hề ly dị, khi đấy em còn lầm tưởng mình có thai, tâm tình em rất bấtổn. Lại có người nói với em những chuyện phong lưu trước đấy của anh…Giang, nếu là chính anh kể với em thì em có thể hiểu, nhưng sao anh lạiđể người khác nói với em những điều đó. Em rất hoang mang, không lâu sau em bị người ta hãm hại, bị cảnh sát giữ mấy ngày. Em nhờ Ưng Long tìmanh nhưng anh ta chưa bao giờ nói với em bất kì thông tin nào của anh.Anh đã xảy ra chuyện gì ở Mỹ?Tiếng thở của Ngô Giang trở nên nặng nề, bàn tay đang ôm tôi càng siết chặt hơn.– Anh xin lỗi, anh thật sự không biết… Khoảng thời gian đó anh về Mỹ là muốn thông báo về việc anh và Ý An đã ly hôn với hai bên gia đình,trước đây Ý An nói Bin còn quá nhỏ, muốn anh tạm thời giữ kín chuyện