n gì tuyệt bằng, chúng ta có thể ngẩng đầu kiêu ngạo hất hàm nói vớihắn: “Bà đây không phải động vật nhai lại”. À, tất nhiên là nói chuyện thô lỗquá thì cũng không nên, hẳn là nói một câu ý tứ uyển chuyển một chút nhưng nhấtđịnh phải làm nổi bật nội dung trên.– Thựcra tôi không phải là người hay ảo tưởng nhưng mấy câu vừa rồi của anh làm tôicho rằng anh có tình ý với tôi.Ánh mắt Cao Phi trởnên âm trầm, anh ta thấp giọng hỏi:– Nếuđúng thế thì sao? Anh ở phía sau em – Chương 66Chương 66 : Ngõ cụtNếu đúng thế thìsao? Chuyện này còn sao trăng gì nữa, tôi có phải trâu bò đâu mà nhai lại.– CaoPhi, nói một cách nghiêm túc thì anh là người đàn ông không tồi, nhưng nếu đượclựa chọn tôi sẽ không bao giờ kết hôn với anh.– Emcòn giận tôi chuyện năm đó?Tôi lắc đầu.– Không,tôi thật sự không oán giận gì anh nữa.Lòng tin cũng giốngnhư tấm gương, nếu đã vỡ một lần, cho dù khéo léo ghép lại như thế nào cũngkhông thể toàn vẹn như ban đầu. Mà điều kiện quan trọng nhất của tình yêu vàhôn nhân chính là tin tưởng.– CaoPhi, tôi không yêu anh.Đây chắc là lý do dễhiểu nhất. Thật ra thì chuyện tình cảm có hàng trăm cách giải thích, nhưngchung quy lại vẫn chỉ là yêu hay không yêu.Cao Phi nhíu mày,trầm giọng nói:– Không nhất thiết phải yêu mới kết hôn. Có rất nhiều người sống chung rồimới có tình cảm.– Tôikhông phải những người đó.– Vậyem yêu ai? Richard Ngô à?– Phải,tôi yêu anh ấy.– Em thậtsự muốn ở cạnh anh ta, ngay cả khi anh ta chẳng thể cho em cuộc sống đầy đủsao, từ khi nào mà em lại biến thành người phụ nữ dùng trái tim để suy nghĩthay vì cái đầu vậy?Đối với câu hỏi củaCao Phi tôi chưa biết nên trả lời như thế nào. Anh ta nói đúng, tôi bây giờ cóvẻ khá giống mấy cô gái mới lớn sẵn sàng lao đầu vào tình yêu mà không suy nghĩthiệt hơn.Tôi biết không phảitất cả các cặp vợ chồng trước khi lấy nhau đều có tình cảm yêu đương. Đôi khichỉ là đến tuổi đấy, gặp được một người phù hợp thì kết hôn, sống qua ngày làđược. Người ta ai cũng sợ cô đơn, sợ rằng đến một ngày nào đó không có ai bên cạnh.Thế nên mới là bạn đời mà không phải là người yêu cả đời.Nhưng tôi không làmđược, hoặc có lẽ hiện tại tôi vẫn chưa chán nản đến mức chỉ muốn tìm một ngườiđể sống chung.Có thể tôi ngây thơvà giáo điều, nhưng tôi thật sự không tưởng tượng nổi sẽ để một người đàn ôngmình không yêu chạm lên cơ thể mình, hôn mình, làm tình cùng anh ta…– DiệpThư, em vẫn ương bướng như ngày nào.– Anh không thấy là sau nhiều năm tôi đã trởnên mềm mỏng hơn, biết điều hơn à?– Tôichỉ thấy em vẫn giống trước đây, thà tự mình chịu khổ cũng không tìm đến tôi.Mười năm trước tôikhông tìm đến Cao Phi, đó không phải là ương bướng mà là tự trọng. Còn hiện tại,thật ra tôi đã nhờ đến anh ta rất nhiều.Việc trả thù ThuỵDu… có lẽ ngay từ đầu chỉ là một cái cớ. Cao Phi chẳng qua chỉ mượn lý do đónhằm tiếp cận tôi một cách hợp lý.– Lúcanh tỉnh lại trong bệnh viện anh thật sự gọi tôi đến là vì Thuỵ Du à?– Điềuđó có thay đổi quyết định của em không? –Cao Phi nhướn mày hỏi tôi.À, dĩ nhiên làkhông, bất kể anh ta gọi tôi vì nguyên nhân gì, kể cả anh ta có yêu tôi chết đisống lại nên mới bịa ra sự tích phản bội đau lòng đó để lôi kéo tôi thì kết quảvẫn sẽ như thế này, không yêu chính là không yêu.– Không! –Tôi trả lời dứt khoát.– Thếthì tôi cũng chẳng muốn mất công nói cho tốn nước bọt.Không phải chứ, đếnnước bọt mà cũng tiếc, đúng là người càng giàu càng keo kiệt.Cao Phi đột nhiên đưatay xoa đầu tôi làm tóc tôi lộn xộn hết cả. Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta.– Emđã dễ chịu hơn chưa?– Dễchịu cái gì?Cao Phi lắc đầu, vẻmặt như kiểu ai cũng hiểu chỉ mình cô không hiểu.– Đã dứtkhoát lựa chọn rồi, không cần phân vân nữa, chẳng phải là dễ chịu hơn sao? Có mộtsố việc cho dù em đắn đo bao lâu thì em vẫn sẽ lựa chọn như vậy, thế thì khôngcần thiết phải suy nghĩ nhiều.Tôi không hiểu CaoPhi định làm gì, mục đích của anh ta hình như đã vượt xa sức tưởng tượng củatôi.– Thậtra thì anh có ý gì?– Khôngcó ý gì cả, trước đây từng làm những việc có lỗi với em. Bây giờ muốn bù đắp lại.Thật ra thì lúc ở nhà tôi đã nói hơi quá, Richard Ngô không đến mức hai bàn taytrắng đâu, anh ta cùng vài người bạn đã mở một công ty xuất nhập khẩu ở thànhphố H, quy mô hiện tại cũng tương đối, ít nhất sẽ không để em thiếu ăn thiếu mặc.Chuyện gì thế này?Vậy là lúc trước Cao Phi cố tình nói hoàn cảnh của Ngô Giang vô cùng thảm hại đểkích thích tôi à? Vừa rồi ở trong nhà anh ta đả kích Ngô Giang cũng là muốn chọctức tôi?Kể cả những lời mờám anh ta vừa nói…– Anhcố ý khiêu khích tôi để tôi lựa chọn ở bên cạnh Ngô Giang?Cao Phi phì cười,rút một điếu thuốc ra định hút rồi lại ném đi.– Tôi khôngthể chịu nổi bộ mặt đưa đám của em, mỗi lần nhìn thấy em là tôi mất cả khẩu vịăn uống. Tôi chẳng qua chỉ thúc đẩy một chút để em nhanh chóng quyết định thôi.Hình như… tôi đãbỏ lỡ mất điều gì đấy nên mới không đoán ra được suy nghĩ của Cao Phi.Cao Phi hơi cúi ngườixuống, bất ngờ hôn nhẹ lên trán tôi, hơi thở lành lạnh phả lên da thịt khiếntôi bất giác lùi lại.– DiệpThư, giữa chúng ta có lẽ đã thiếu mất một chút duyên phận. Người đàn