Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326131

Bình chọn: 8.5.00/10/613 lượt.

phải suy nghĩ lại.Tôi đứng dậy muốn trở về phòng mình. Ngô Giang ngay lập tức ôm chặt lấy tôi, rầu rĩ nói.– Em đã nói sẽ không tức giận.Không giận cái con khỉ! Như thế mà là doanh nghiệp nhỏ à, lại dám nói dối tôi!– Em không giận đâu, em chỉ thấy mệt rồi nên muốn đi ngủ thôi. –Tôi cười hiền lành.Ngô Giang hơi run lên.– Em có thể không cười như thế không? Thật đáng sợ!Vậy anh ấy muốn tôi phải thế nào? Nhảy lên vui sướng à?Tôi chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, kết hôn với một người đàn ông bình thường.Cửa nhà giàu khó vào, vào rồi thì khó mà toàn thân lành lặn trở ra. Những gia tộc càng lớn, càng có thế lực thì những chuyện bên trong càng đáng sợ. Điều này tôi quá hiểu, tôi đã sống trong cái thế giới bề ngoài hào hoa tươi đẹp nhưng bên trong lạnh lẽo thối rữa ấy mười mấy năm, sau khi kết hôn thì lại chôn mình trong đó mấy năm nữa.Tôi thật sự không dám tiếp tục, chỉ sợ lần này ngay xương cốt cũng mất.Giống như đoán ra suy nghĩ của tôi, Ngô Giang bực bội nói.– Em không thể vì gia đình anh mà không cho anh cơ hội. Sinh ra trong nhà họ Ngô cũng không phải lỗi của anh.Tôi đương nhiên là hiểu việc ấy.– Em xin lỗi, em muốn suy nghĩ thêm! –Tôi cố gắng gỡ tay Ngô Giang.Ngô Giang thở dài, nhẹ nhàng buông tôi ra.Cánh cửa sổ vốn được đóng chặt để giữ ấm bị Ngô Giang mở tung, gió lạnh tràn vào căn phòng khiến cho tôi có cảm giác ngay cả trái tim mình cũng trở nên lạnh lẽo.Anh ấy lại hút thuốc.– Anh nên bỏ thuốc đi, không tốt cho sức khoẻ của anh. –Tôi không nhịn được giật điếu thuốc trong tay Ngô Giang vứt đi.Gió thổi bay tóc tôi, làm vài sợi rũ xuống mắt. Ngô Giang vén tóc cho tôi, đôi mắt nâu phảng phất nỗi cô đơn buồn bã đến nao lòng.– Mẹ anh là vợ thứ ba của bố anh. Bà là người đẹp nhất, cũng yếu đuối nhất trong số phụ nữ của bố anh. Mẹ anh không chịu nổi áp lực trong nhà họ Ngô, nỗi lo sợ bị hãm hại cũng những âm mưu tranh giành trong đó làm bà bị trầm cảm suốt bốn năm, đến năm anh mười hai tuổi, bà cắt cổ tay tự sát.Tôi kinh ngạc nhìn Ngô Giang.– Anh không lưu luyến gì với nhà họ Ngô hay gia sản của Phoenix, càng không bao giờ muốn người phụ nữ của anh phải chịu đựng như mẹ anh. Diệp Thư, năm năm trước anh hẹn em ở sân thượng đại học A chính là muốn hỏi em một câu. Nếu anh không có gì cả, không phải người thừa kế Phoenix, không phải con trai của Ngô Vũ Kỳ, chỉ có hai bàn tay trắng bắt đầu sự nghiệp, em có chấp nhận sống cùng anh hay không?Trong đầu tôi thoáng hiện lên bóng dáng Ngô Giang đơn độc trên sân thượng đại học A, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, mà tôi thì không xuất hiện. Anh ấy muốn biết nếu mình không có gì thì tôi còn muốn ở cạnh anh ấy không, nhưng lại nhận được tin tôi sẽ kết hôn với người thừa kế của Bảo Hoà. Anh ở phía sau em – Chương 38Chương 38 : Tắt máyTôi trầm mặc đứng cạnh Ngô Giang. Hai chúng tôi đều chìm trong suy nghĩ riêng, vô thức nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ.Con đường về đêm trở nên vắng vẻ, chỉ có ánh đèn cao áp toả ra thứ ánh sáng nhợt nhạt.Yêu chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Không phải chỉ cần dành tình cảm cho nhau là đủ mà còn phải cố gắng để không làm tổn thương người kia.Ngô Giang đột nhiên đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng bảo tôi.– Đi ngủ thôi, em cũng mệt rồi.Tôi im lặng nhìn anh ấy trùm chăn nằm trên ghế, trong lòng có thứ gì đó nứt ra, từng chút một rơi vỡ.Bảy năm trước và hiện tại, tình cảm của tôi đối với Ngô Giang vẫn nằm trong trạng thái mập mờ không xác định.Tôi không phủ nhận mình có thích anh ấy, nhưng tôi cũng không rõ tình cảm đó sâu sắc đến đâu, liệu nó có đủ để tôi kiên trì vượt qua mọi sóng gió cùng Ngô Giang hay không.Ngô Giang nói có thể không cần tài sản nhà họ Ngô, cứ cho là anh ấy thật sự có suy nghĩ đó thì mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy.Đầu óc tôi hiện giờ giống như một cuộn len, càng gỡ lại càng rối. Ở cạnh Ngô Giang tức là chấp nhận tương lai sóng gió, nhưng bảo tôi từ bỏ anh ấy… tôi thật sự không muốn.Nằm trên giường tôi không tài nào chợp mắt nổi, cứ ngó trân trân lên trần nhà. Chưa bao giờ tôi do dự như lúc này.Khi từ chối việc đi du học, quyết định kết hôn, rồi ly hôn… tôi luôn rất dứt khoát. Bởi vì tôi hiểu cần phải lựa chọn điều tốt nhất cho tương lai của mình và người thân.Từ bỏ Ngô Giang sẽ tránh được vô số rắc rối với nhà họ Ngô, ở nơi phức tạp đen trắng lẫn lộn ấy không phải là chỗ thích hợp cho người muốn một cuộc sống bình thường như tôi.Đáng lẽ ra tôi có thể lựa chọn ngay lập tức, nhưng tôi lại không làm.Tôi đang do dự vì cái gì?————————————————————————————————–Thời gian sau đó chúng tôi rất ít khi nói chuyện. Tuy tôi không tỏ thái độ trực tiếp nhưng có lẽ Ngô Giang vẫn nhận ra tôi đang muốn kéo dài khoảng cách với anh ấy.Ngô Giang bắt đầu về nhà muộn hơn, thường thì khi anh ấy về tôi đã đi ngủ. Buổi sáng hôm sau thấy anh ấy co mình như con tôm nằm trên ghế rất đáng thương.Tôi sợ hãi phải đối mặt với sự phức tạp của nhà hộ Ngô nhưng cũng không muốn rời xa người đàn ông này. Phải lựa chọn thế nào chính tôi cũng không rõ.– Diệp Thư, em đã suy nghĩ kĩ chưa? –Ngô Giang xoay người về phía tôi, gương mặt có vẻ mệt mỏ


XtGem Forum catalog