Ngô Giang không phải hành động khôn ngoan vào thời điểm này, khi mà bêncạnh anh ấy luôn có người sẵn sàng tranh giành với tôi.Điện thoại reo, tôi nhìn lên màn hình, là một số máy lạ.Không thể tin được, sao lại có số điện thoại phía trước toàn số 0, chỉ hai chữ số cuối là 13? Chắc mạng di động có vấn đề.– A lô, ai đấy ạ?– Chào cô, cô là cô Diệp Thư, con gái bà Tôn Diệu Linh đúng không? –Một giọng nam rất dễ nghe vang lên trong điện thoại.Người này là ai, vì sao lại hỏi tôi như vậy? Đã rất nhiều năm naykhông còn người quen nào của mẹ tôi liên hệ với tôi. Nghe giọng nói củaanh ta chứng tỏ anh ta còn khá trẻ.– Đúng rồi, anh là ai?– Tôi là Abel, chủ hiệu đồ cổ số 13 đường N. Hơn mười năm trước bàDiệu Linh có gửi ở cửa hiệu của tôi một món đồ, làm phiền cô qua lấy.Hiệu đồ cổ số 13 đường N, tôi chưa từng nghe cái tên này. Mẹ tôi chắc chắn chưa từng nhắc đến, mà sao mẹ tôi lại gửi đồ tại đó chứ, còn hơnmười năm rồi họ mới liên lạc. Thật kì lạ, liệu có phải một trò lừa đảokhông?– Mẹ tôi đã gửi thứ gì vậy?– Tôi không thể tiết lộ được, khi nào cô đến nhận đồ sẽ biết. Hẹn gặp lại cô, tạm biệt!Người đàn ông nói xong liền nhanh chóng cúp máy, tôi gọi lại cho anhta nhưng không được, chỉ toàn những tiếng tút tút dài dằng dặc.Hừ, lừa đảo hay không cứ đến sẽ biết. Đường N nằm ở khu vực trung tâm thành phố, rất đông người qua lại. Đầu đường là trụ sở của công anphường B, lại có một chốt cảnh sát giao thông tại ngã tư, từ trước tớinay trị an khu vực này rất tốt, nếu có ý định cướp giật bắt cóc thì cũng sẽ không chọn địa điểm ở đây.Tôi thanh toán tiền cà phê, sau đó bắt xe đến đường N. Đếm lần theosố các cửa hiệu trên đường. Cửa hiệu đồ cổ số 13, thật ra là 13A, nó nằm ngay bên cạnh cửa hàng hoa tươi số 13.Cửa hiệu này bên ngoài được thiết kế giống như những cửa hiệu ởphương Tây từ những thế kỷ trước, dùng tông màu trầm khiến cho người tacó cảm giác vừa xưa cũ lại vừa bí ẩn. Trước cửa ra vào là một mái hiênhình vòm, dưới mái hiên đặt mấy chậu diên vỹ đang nở những đoá hoa màuxanh nhạt rất đẹp.Nếu tôi không nhầm thì đã qua thời gian hoa diên vỹ nở lâu rồi, người chủ hiệu này chắc phải có phương pháp đặc biệt mới có thể làm hoa diênvỹ nở khi trời đã sang hè thế này.Tôi đẩy cửa bước vào, người đàn ông trẻ tuổi đang lau một chiếc đĩa, nghe tiếng động liền quay về phía tôi, gật đầu cười.– Chào cô Diệp Thư. Mời cô ngồi. –Anh ta nhanh chóng bỏ dở công việc đang làm, kéo ghế cho tôi.Người đàn ông này đẹp như từ tranh vẽ bước ra vậy. Anh ta chưa hỏi đã biết tôi là Diệp Thư, lẽ nào chúng tôi từng gặp nhau?– Chào anh, chắc anh là Abel?– Là tôi. –Anh ta lịch sự rót trà ra tách. –Tôi xin lỗi vì đã đườngđột báo tin cho cô, nhưng bà Diệu Linh đã yêu cầu thứ này chỉ có thểtrao cho cô sau khi cô hai mươi bảy tuổi, và đã kết hôn, mà tôi cũng mới biết về việc kết hôn lần thứ hai của cô.Chắc chắn tôi đã gặp anh ta rồi, ở đâu nhỉ?…Ở nghĩa trang X, anh ta chính là người đã đặt hoa bách hợp lên mộ Nguyên Bảo. Anh ở phía sau em – Chương 76Chương 76: Không Nhớ RõNếu Abel quen cả mẹ và chồng cũ của tôi, đây chắc không phải một hiệu đồ cổ bình thường. Tôi nhớ là cả mẹ tôi và Nguyên Bảo đều không có hứng thú đặc biệt với đồ cổ, rốt cục là vì sao họ lại biết nhau?– Anh Abel, sao anh lại biết mẹ tôi?– Bà Diệu Linh là khách hàng ở cửa hiệu của tôi. Ngoài việc bán cácmón đồ, tôi còn nhận giữ chúng nữa. Đây là một trong những nơi an toànnhất thế giới nếu cô muốn cất giấu thứ gì.Tôi bị sự khoa trương của anh ta làm bật cười. Abel làm như cửa hiệuđồ cổ của anh ta được bảo vệ ngang các ngân hàng ở Thuỵ Sĩ ấy.– Mẹ tôi đã gửi thứ gì cho tôi vậy?Abel bê ra một chiếc hộp gỗ, mở nắp hộp, lấy quyển sổ bìa cứng đặt trước mặt tôi.– Đây là nhật kí của mẹ cô, bà nhà đã dặn tôi phải đưa trực tiếp cho cô.Tôi nhận lấy quyển nhật kí, giở qua vài trang giấy. Điều kiện bảoquản ở đây khá tốt, giấy không có dấu hiệu bị mủn, chữ viết cũng khôngbị nhoè.Hơn mười năm qua, đây có lẽ là món đồ duy nhất mẹ để lại cho tôi. Khi mẹ còn sống, tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng mẹ tôi sẽ viết nhật kí.Trong mắt tôi, mẹ mạnh mẽ, cứng rắn, xinh đẹp… là một người phụ nữ thépđầy kiêu ngạo, chỉ cần là việc mẹ tôi muốn làm thì không ai có thể ngăncản. Nếu mẹ tôi đã cố tình để quyển nhật kí lại cho tôi, còn chọn thờiđiểm lâu như vậy nhất định là có ẩn ý.Tôi vô thức xoa xoa những trang giấy đầy chữ.Mẹ, mẹ có hối hận không? Hối hận vì yêu ông ta, hối hận vì đã chọn lựa ông ta mà phản bội tình thân?Kết quả của việc đem hết trái tim để yêu một người, vì người đó màquay lưng lại với tất cả… chính là nhận lấy sự phản bội, cuối cùng làchết trong tay người mình yêu.Tôi sẽ không bao giờ rơi vào kết cục bi thảm ấy.Tình yêu là vĩnh cửu, nhưng người yêu thì chẳng phải có thể thay đổi rất nhiều sao?Trên đời này, duy nhất không bao giờ phản bội mình, chỉ có thể là bản thân mà thôi. Trước khi yêu một người đàn ông, nhất định phải tự yêumình trước.Tình yêu vốn dĩ là một canh bạc, người ngốc nghếch đem tất cả vốnliếng đặt vào, đến lúc thua cuộc sẽ gục ngã không dậy nổi. Tôi khôngmuốn, cũng không dám đem tất cả tình cảm