Anh, đã lâu không gặp!
Tác giả: Nữ vương không ở nhà
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210193
Bình chọn: 8.5.00/10/1019 lượt.
là thích hợp nhất đối với chị, toàn bộ đem đi đi!”
Tô Hồng Tụ nhất thời lo lắng, nghe ý tứ của Tiểu Đinh Đương, những bộ quần áo này rất quý a! Vậy muốn rất nhiều tiền đúng không?
“Nhưng, bao nhiêu tiền vậy?” Tô Hồng Tụ không nhịn được hỏi.
Tiểu Đinh Đương nghi ngờ cau lỗ mũi, nháy mắt hỏi: “Nếu là chị Tô dẫn chị tới, chẳng phải nên là chị ấy trả tiền sao?”
Tô Hồng Tụ vội vàng nhìn về phía Tô Tranh, hai người cũng không quen thuộc, cô làm sao lại để Tô Tranh bỏ tiền mua quần áo cho đây?
Tô Tranh tự nhiên nhìn ra suy nghĩ của Tô Hồng Tụ, trầm ổn nói: “Cô đã nói là nghe theo sắp xếp của tôi, không phải sao?”
Tô Hồng Tụ suy nghĩ một chút, khéo léo gật đầu.
Tô Tranh nói tiếp: “Đã như vậy, tôi muốn cô làm cái gì cô liền làm cái đó đi! Số tiền này đối với tôi mà nói cũng không thấm vào đâu, tự tôi không để ý chút nào, cô cần gì phải để ý đây?”
Tô Hồng Tụ cảm thấy lời nói này có đạo lý, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy không đúng nói: “Nhưng, cô có tiền đó là chuyện của cô a, tôi không thể bởi vì cô có tiền liền dính lấy cô tiện nghi cho mình.”
Đôi môi Tô Tranh đỏ tươi khẽ nâng lên đường cong hoàn mĩ nói: “Được rồi, tôi muốn cô vì tôi làm việc, làm thư ký của tôi, sau đó tiền những bộ quần áo này liền từ từ trừ vào tiền lương mỗi tháng, có được không?”
Tô Hồng Tụ vẫn cảm thấy nghi ngờ, nhưng Tô Tranh cũng đã thu hồi nụ cười, không cần suy nghĩ nhíu mày hỏi: “Đi, thời gian đã không còn sớm, chẳng lẽ cô muốn tiếp tục trễ nải nữa sao?”
Tô Hồng Tụ nhất thời cảm giác cô không nên dài dòng làm trễ nãi thời gian nữa, vì vậy vội vàng gật đầu một cái đi theo Tô Tranh đi ra khỏi tiệm may.
Dĩ nhiên, trong tay cô xách theo một bọc quần áo nặng nề, còn có một đôi giày bệt, một đôi giày cao gót, đều là Tiểu Đinh Đương đã sớm phối đồ cho cô.
Tô Tranh vừa lái xe, vừa nhếch lên lông mày hỏi Tô Hồng Tụ: “Ngày hôm qua cô và người đàn ông kia có liên lạc qua không?”
Tô Hồng Tụ không giỏi giấu giếm, liền đem chuyện ngày hôm qua nói với Tô Tranh, dĩ nhiên cuối cùng cũng không có nói ra chuyện cô đưa găng tay cho Mạnh Tư Thành.
Tô Tranh vừa nghe vừa gật đầu, cuối cùng nhíu mày hỏi: “Nếu như bây giờ anh ta muốn cùng cô ở chung một chỗ, cô có hay không sẽ đồng ý với anh ta?”
Tô Hồng Tụ nghe nói như thế hơi ngẩn ra, cái vấn đề này cô chưa bao giờ nghĩ đến .
Tô Tranh cười lạnh nói: “Cô nên suy nghĩ thật kỹ cái vấn đề này.”
Tô Hồng Tụ cũng đã suy nghĩ hiểu rõ nói: “Thật ra thì tôi hiểu, cho dù bây giờ chúng tôi ở cùng một chỗ, tương lai cũng sẽ bởi vì chênh lệch lẫn nhau sinh ra nhiều vấn đề. Nhưng tại tối hôm qua, khi tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển của anh ấy, tôi giống như cũng có thể cảm thấy nhịp tim đập của anh ấy, tim của anh ấy so với tôi nhảy được còn nhanh hơn .” Cô cắn môi dưới, giống như đã hạ quyết định nói: “Tôi không cách nào buông anh ấy ra, cho dù kết quả cuối cùng là bao nhiêu tồi tệ, tôi cũng không thể không làm bất kỳ cố gắng cứ như vậy buông tha.”
Tô Tranh quay đầu nhìn về đường xá phía trước, trong mắt như có điều suy nghĩ, nhàn nhạt nói: “Thật ra mặc dù thoạt nhìn cô rất ngốc, nhưng cũng có tính giác ngộ rất cao.”
Tính giác ngộ, là cái gì? Tô Hồng Tụ quay đầu, lại thấy đôi mắt sáng ngời của Tô Tranh có một tia ảm đạm ưu thương.
Tô Tranh đi đến chỗ công ty, tên gọi công ty cổ phần khoa học kỹ thuật Hoa Thiên, cái công ty này tổng bộ ở thành phố B, công ty có chi nhánh ở thành phố S. Căn cứ theo cách nói của Tô Tranh, cô ấy tạm thời bị phái đến chi nhánh công ty để xử lý một chuyện, cho nên ở chỗ này không có thư ký thích hợp.
Công ty Hoa Thiên ở thành phố S nằm ở khu cao ốc văn phòng phồn hoa nhất, cùng với cao ốc văn phòng phía dưới như mọc thành sân cỏ hồ nước, điều này làm cho Tô Hồng Tụ không khỏi bắt đầu nghi ngờ, đây là một công ty như thế nào à? Lại có thể ở chỗ tấc đất tấc vàng ở thành phố S này?
Tô Tranh mang theo Tô Hồng Tụ đi làm quen hoàn cảnh, lại nhìn đồng hồ đeo tay, trực tiếp để cho cô về nhà nghỉ ngơi, ngày mai chính thức bắt đầu đi làm. Tô Hồng Tụ vội vàng đồng ý. Xách theo bao lớn bao nhỏ đi ra khu cao ốc văn phòng này, ngồi xe buýt đi qua một khu mua sắm, chợt nhớ tới điện thoại di động cưa cô bị hỏng, nên mua cái mới đúng.
Chọn lựa một phen, cuối cùng nhìn trúng một chiếc điện thoại giá 800 đồng, kiểu dáng cũng được giá tiền coi như vừa phải, quan trọng nhất là ngoại hình xem ra cùng với chiếc điện thoại cũ có điểm giống nhau. Tô Hồng Tụ, lập tức liền quyết định mua chiếc điện thoại này.
Lắp thẻ sim từ điện thoại cũ sang điện thoại mới, điện thoại di động mang theo âm thanh thanh thúy mở máy, Tô Hồng Tụ cười, đột nhiên cảm thấy cuộc sống của cô có lẽ sẽ có một bắt đầu mới.
Điện thoại di động mới vừa mở ra liền có điện thoại gọi tới rồi, Tô Hồng Tụ vừa nhìn dãy số quen thuộc, trong lòng liền nhảy có chút nhanh, vì vậy vội vàng nhận nghe điện thoại.
Điện thoại vừa mới tiếp thông, liền truyền đến bên giọng nói căng thẳng của Mạnh Tư Thành nói: “Có chuyện gì vậy, suốt cả một ngày điện thoại di động cũng không mở máy?”
Nhớ lại quá khứ, nghe được đây là giọng nói không vui