ong bầu không khí này sẽ gột rửa đi mọi nỗi đau trong nàng, mang đi nỗi nhớ và tình yêu nàng dành cho anh…để nàng…có thể thanh thản…Bỗng một bàn tay chạm chiếc eo xinh, đôi môi ai đó nhanh chóng đặt lên má hồng, tay còn lại tinh ranh chụp liên tục, cười hí hửng.-“Không được…mình chia tay rồi”-“Ừ, thì sao?”-“Đưa đây…”. Uyên toan giật điện thoại.-“Của tôi cơ mà…cái nhà cô này, chỉ có người yêu tôi mới có quyền động vào điện thoại của tôi thôi…hay là cô muốn quay lại đây…”-“Tôi không thèm nhá…đấy là ảnh của tôi, tôi có quyền xóa”-“Ảnh ọt gì…”. Anh lanh lẹ đặt làm hình nền, còn dơ lên trêu tức nàng:-“Làm người yêu thì có quyền…hehe…”Lại bị anh trêu, nàng toan đứng dậy đi tiếp, anh cương quyết giữ lại, giọng buồn buồn:-“Bạn bè thì không ngồi với nhau một lúc được sao? Chỉ là đôi bạn đi chơi mừng em tốt nghiệp thôi…Chỉ một lúc thôi.,..xin em đấy…coi như là em bố thí chút thời gian cho kẻ nghèo này đi…”Nàng nhìn anh, rồi lại nhìn đầm sen, đôi mắt vô hồn xa xăm…anh không hiểu – không hiểu chính bản thân mình có ma lực như thế nào…anh không hiểu rằng nàng phải vất vả lắm, cố gắng lắm, kiên cường lắm mới có thể…em không xứng…sống mũi cay xè, khẽ gỡ bàn tay ấm áp ra khỏi người mình, nàng gượng cười:-“Ặc, bạn bè gì lại thế, hôm nay người ta tốt nghiệp cũng không có nổi món quà là sao?”Anh nhìn nàng…gương mặt thoáng buồn, chiếc nhẫn kim cương đặt sẵn đã định để cầu hôn nàng đúng ngày này…chẳng thể ngờ, nàng vì quá mệt mỏi mà quyết định không đi tiếp với anh nữa…anh hiểu, với một cô gái – trải qua nhiều chuyện vậy, khó mà mạo hiểm cuộc đời sau này của mình, nàng lựa chọn như nào…anh cũng chấp nhận, miễn nàng hạnh phúc…Rời khỏi dòng suy nghĩ, anh nhảy xuống đầm, chọn những bông sen đẹp nhất, kiều diễm nhất, làm thành một bó, hùng dũng đưa trước mặt nàng:-“Tặng nè!”Nàng đỡ lấy bó hoa từ tay anh, gương mặt có vẻ lo lắng, kéo anh chạy vội vào xe, giọng hốt hoảng:-“Nhanh, nổ máy đi anh”Tự nhiên thái độ của nàng khác thường, đại gia cũng bất ngờ không kém:-“Sao vậy?”-“Trời, chạy đi, hỏi nhiều…hình như người đang đi đằng sau là chủ đầm sen ý? Nhanh lên anh…ông ấy mà phát hiện mình ăn trộm thì ngượng lắm…”Thấy nàng luống cuống đáng yêu, đại gia cố nén cười, nói nghiêm trọng:-“Chết, ông ấy mà bắt được chúng ta khéo lôi ra công an cũng nên…chết thật…nhưng ăn trộm mà chạy trốn thì hèn hèn kiểu gì ý…hay em cầm bó sen xuống xin lỗi rồi trả ông ấy”-“Cái gì? Ai là người trèo xuống hái hả? Sao lại đổ cho tôi…”-“Anh đường đường là đấng nam nhi, ai lại đi cúi đầu…” Đoạn đại gia vờ vịt:-“Chết rồi…làm sao mà máy không nổ được nữa này…thế chứ…em mà không mau xuống xin lỗi ông ấy tới là to chuyện đấy”Sao mà có cái người vô lí hèn nhát thế chứ? Mọi khi hiên ngang lắm mà, đúng là khó khăn mới lộ bộ mặt…nàng lấy hết sức bình sinh, định xuống xe thì người đàn ông kia đã tiến tới, ngó sang anh, vẫn thản nhiên, đoán anh vì sĩ diện nên chắc vụ này đành mình phải ra tay…nàng đưa bó hoa lên trước mặt, rối rít:-“Bác ơi cháu biết lỗi rồi, sen đẹp quá cháu trót hái vài bông…cháu xin lỗi, bác tha cho chúng cháu…lần đầu, cháu hứa sẽ đền tiền bác tử tế…”Bác “chủ đầm sen” còn ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng thấy người con trai trong xe nháy mắt, vội sầm sì:-“Các cô các cậu ý thức như thế nào vậy…đi..đi theo tôi ra công an giải quyết…”-“Bác ơi xin bác, cho cháu đền tiền chỗ này được không ạ…”. Đoạn nàng nháy mắt, khẽ lay anh:-“Anh kìa…tổng giám đốc mà mấy vụ cỏn con này không giải quyết được à…”Đại gia mãi cũng chịu xuống xe, thương lượng gì đó với bác “chủ đầm sen”, một lát, quay lại, mặt có vẻ buồn, thất vọng:-“Ông ấy khó tính lắm…bắt chúng ta ở lại tối bóc sen, ngày mai đi bán mới chịu tha…”-“CÁI GÌ? Đời sao lạ vậy…anh đền bù chưa? Ăn nói khéo khéo vào, đền cho bác ấy là được chứ gì?”Anh chưa kịp thanh minh thì bác đã tiến tới, quát lớn:-“Thanh niên bây giờ VÔ Ý THỨC quá…chuyện gì cũng giải quyết bằng tiền, tiền là được sao? CÔ, ăn cắp rồi còn đòi chạy à, không xong đâu…”-“Không phải..cháu…cháu…”-“Thôi, mình về làm theo yêu cầu của bác ấy đi, đằng nào mình cũng sai mà…Thôi bác lên xe con chở về ạ…”Chẳng đợi Uyên đồng ý, Minh đã lao xe thẳng…nàng trong miệng vẫn bức xúc lẩm bẩm: “Anh sai chứ tôi sai à…”. Chiếc xe ngoằn nghèo một đoạn thì rẽ vào một căn biệt thự cổ làm bằng gỗ, thấy lạ, nàng vặn vẹo:-“Sao bác còn chưa nói mà anh đã biết đường tới nhà bác???”-“À, thì…”. Anh đang lúng túng, bác đỡ lời:-“Tôi nói cho cậu ấy ban nãy rồi, cô lắm chuyện quá…”Thực ra bác ý quát thế thôi, nhưng cũng tốt bụng, còn cho đôi bạn trẻ ăn một bữa cơm quê no nê,…sau đó mới dẫn lên một phòng chất đầy gương sen:-“Đấy, bóc xong chỗ này thì cho đi ngủ…mai đem ra chợ bán…xong hết thì cho về…cho chừa cái thói ăn trộm đi…”Minh có vẻ rất ngoan ngoãn khiến Uyên chả dám cãi, nàng chỉ thấp thỏm:-“Bóc xong…xong…xong thì ngủ…ở đâu ạ?”-“Giường đấy cô không thấy à?”-“Nhưng …”-“Đòi gì? Dùng chung đi, đã ăn trộm còn yêu sách!!!”Chả hiểu sao bác này cứ có ác cảm với nàng, mở miệng ra là quát, nhẽ ra phải quát đại gia mới đúng chứ…haizz…Nàng cũng phát sợ, chả dám ho he…Người ta bảo có người yêu g