Ring ring
Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?

Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?

Tác giả: Lan Rùa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325722

Bình chọn: 9.5.00/10/572 lượt.

nhau, được yêu nhau…được nói cười với nhau…Người ta nói, cuộc đời chẳng khi nào toàn vẹn, hiếm khi nào mà cả thế gian đều cười, quả là đúng!!! Ở một phương trời khác, có một con người đau khổ, ấm ức không nguôi, hiếm hoi trong cuộc đời cô thấy đau khổ, nước mắt tuôn ra mà không phải vì một bộ phim hay vì một mục đích nào đó, lẽ nào cô đã thua, thua thực sự??? Lẽ nào…lẽ nào…-“Thôi đừng khóc nữa mày… thiếu gì đàn ông…” Dương an ủi.-“Nhưng chỉ có một anh Minh trên đời thôi…”-“Haiz…quả thật kiếm được người vừa đẹp trai vừa giàu có, quyền lực, lại trẻ trung như hắn cũng hiếm…nín đi, rồi sẽ có cách thôi!!!”-“Cách gì đây, nó bỏ bùa anh ấy rùi, …con ranh…con chó chết…tao hận không xé xác nó…”-“Nó bỏ bùa thì mày phải tháo bùa chứ, mày ngồi đây khóc lóc giải quyết đéo gì? Chẳng phải mày rất thông minh nhanh trí sao?”-“Nhưng giờ tao rất rối…tao chịu…giờ chúng nó dính nhau như sam, anh ấy còn biết vụ đứa con không phải của anh ấy…chắc hận tao lắm…”-“Cũng phải, có thể hắn vẫn còn yêu mày nhưng hận mày vì gian dối, nên quen với con kia chăng? ”-“Tao không biết…”Dương suy nghĩ một lúc, đoạn anh vỗ đùi, đắc chí:-“Có rồi!!! Vậy thì mày hãy làm cho hắn ta hiểu rằng bị con ranh kia phản bội, lừa dối, trong thời gian đó, …chắc mày tự biết cách lấy lại tình yêu của mày chứ???”-“Làm như thế nào? ”-“Thì mày thuê vài thằng đẹp trai tán nó, làm cho tên kia hiểu nhầm”-“Ặc, mày ngu vãi, tao hiểu con Uyên…nó không đời nào đổ đâu? Anh Minh là hũ vàng, làm sao mà nó có thể ngu xuẩn tới mức đấy?”-“Thì mày cũng vẫn ngu xuẩn mà …với lão đạo diễn già ấy thôi…”-“Mẹ kiếp, thằng kia…tập trung vào vấn đề đi…Á, tao biết rồi, …phải làm như thế này…như thế này…”Ngọc thì thầm vào tai Dương… hai đứa phá lên cười sung sướng… CHAP 34: NGÀY THÁNG BÊN EM-“Ý mày là tống thuốc ngủ rồi để mấy thằng xử?”-“Mày cũng thông minh đấy, vế thứ hai thì đúng, nhưng về thứ nhất thì sai…thời đại nào mà còn làm thế? Làm thế khi quay lại bằng chứng cũng không xác đáng…đúng là thuốc….nhưng mà là một loại thuốc khác…HAHA”.Ngọc cười đầy nham hiểm, thích thú, kiểu này Minh sẽ lại một lần nữa thuộc về cô…chỉ cần cô kiên nhẫn đợi thời cơ mà hành động…Ngày mà anh đi công tác…hoặc chỉ cần anh và nó tách nhau chút chút thôi…đó sẽ là ngày của CÔ. Trời hôm nay sao mà đẹp tới thế!!! ……………………………-“Đưa em nào, có biết làm đâu?” Uyên chau mày.-“Không, để bản thiếu gia làm, thiếu phu nhân cứ nghỉ đi!!! ”Mình miệt mài bóc từng củ hành. Nhìn anh lóng ngóng mà nàng cười đau ruột, anh là thế đấy, tuy có chút ương bướng nhưng nàng lại thấy đáng yêu. Hàng ngày nàng chưa mở mắt đã có xe chờ dưới cửa, tới 10h đêm mới được đại gia thả về nhà. Đã thế, ngay cả thực tập tốt nghiệp, anh cũng bắt nàng về làm ở công ty mình luôn. Nhiều lúc nghĩ nàng cũng thấy từ khi yêu anh nàng như sống biệt lập luôn với bạn bè, xã hội, nhưng mà kệ, nếu anh đã coi nàng là tất cả, thì với nàng, anh cũng là tất cả….Anh bóc hành, nước mắt chảy, hắt xì liên tục, nàng trêu đầy phấn khích:-“Sao vậy chàng? Thiếp biết thiếp quá ư là xinh đẹp, quyến rũ, nhưng mà chàng cũng cần phải quá cảm động khi có được thiếp như vậy? :X Hehe”. Nàng nháy mắt, cười tinh ranh, thấy anh chuẩn bị đứng dậy, biết đường, thỏ con nhanh nhanh lủi mất; cáo già chạy đằng sau, đáp trả:-“Đứng lại, nàng xinh đẹp thì cả thế gian biết, nhưng ta vẫn chưa biết được là nàng quyến rũ chỗ nào…”Thỏ ngoảnh lại, bĩu môi: -“Xi, đầy chỗ nhé…”, cáo được đà, làm tới:-“Đâu, show ra xem nào, ở đâu? ”-“Không…”-“Làm gì có mà…chắc xẹp lép chứ gì?” Cáo khiêu khích, thỏ vênh mặt lên cãi:-“Còn lâu mới xẹp nhá”-“Không tin, chứng minh đi…”Biết mình đã trót ngu xuẩn vào tròng của cáo, thỏ đỏ ửng, dỗi hờn:-“Ừ thì xẹp, xẹp thì làm sao, đi mà tìm ai to to mà yêu ý…”Cáo phì cười, nhanh tay bắt được thỏ, cô thỏ nhỏ xíu đáng yêu được cáo gọn lọn trên tay…quăng nàng lên giường không thương tiếc:-“Hôm nay ta sẽ ăn thịt nàng…”-“Xẹp thì ăn làm sao???” Thỏ vẫn dỗi, cáo cười nham hiểm:-“Lớn bé ăn hết, haha…”Mặt thỏ chín như cà chua cuối mùa, nàng thẹn thùng trao cáo nụ hôn mật ngọt. Hít hà chiếc cổ cao trắng nõn nà, cắn vào tai thỏ một cái, cáo mỉm cười sung sướng. Đối với cáo mà nói, đây là giây phút hạnh phúc nhất, thỏ như một viên kim cương nhỏ bé, tinh khiết, …một vật vô giá mà cáo luôn nâng niu…Còn việc ăn thịt thỏ ư? Cáo đùa thôi? Đợi khi nào thỏ lớn…thỏ thực sự đồng ý…Bao lâu cáo cũng sẽ đợi… ……………………Thấy chàng ngoài cổng, nàng hớn hở tạm biệt Nam, chạy lên xe, khoe khoang:-“Em lấy được điểm rùi nè, hôm nay nhiều người xin điểm nộp hồ sơ thực tập nên hơi lâu, đằng ấy đợi em lâu không…”Chàng lặng thinh lái xe.-“Ê, sao đấy…”Chàng vẫn không nói gì.-“Ê, đợi em lâu quá nên giận rồi à?”Vẫn im lặng.-“Ặc, em đã bảo là lâu, em tự đi được mà, tự nhiên đòi chở người ta rồi giờ mặt lại xị ra? Hâm à…”-“Ừ, hâm đấy, SAO?”-“Á, mở mồm nói rồi cơ à,…thôi mà…osin xin hỏi, điều gì đã làm đại gia buồn lòng vậy?”-“Chả có gì, đau đầu, yên còn lái xe…”-“Yên thì yên…đúng là thói công tử mà…”Nàng yên lặng, không thèm nói, được một lúc thì đại gia cảm thấy mình không được quan tâm nữa, đánh tiếng hờn dỗi:-