Anh chàng bé con

Anh chàng bé con

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327914

Bình chọn: 8.5.00/10/791 lượt.

nói sao? Lỗi tại tôi, không phải tại em. Vậy nên em có quyền. He! Sau này, tôi nghĩ thằng đàn ông đôi lúc nên dính mấy phát như vậy mới biết trân trọng những thứ mình có.Khi đã không thể nói chuyện, tôi tìm đủ mọi cách khiến Linh chú ý. Mỗi khi em ở gần, tôi cố gắng cười nói thật to, hoặc làm đủ trò hề trước mặt lũ bạn. Nhưng trái tim em khi ấy sắt đá còn hơn cả sắt đá, mọi việc tôi làm, em không quan tâm. Họa chăng chỉ còn nước vỗ đầu hay giật tóc mới làm em lưu tâm. Nhưng tôi không thể làm trò đó được. Khi bạn yêu thích thứ gì đó, bạn sẽ không để nó tổn hại dù chỉ một chút, huống hồ đây lại là con người. Hết cách, tôi bèn chuyển sang phương án cuối cùng hòng mong em hồi tâm chuyển ý, ấy chính là nghịch ngu.Hồi đó, lớp tôi hay tổ chức trò đuổi bắt, cả con trai lẫn con gái chơi chung với nhau. Cái trò này có thể coi là phiên bản mở rộng của trò đuổi bắt thông thường. Đại khái có khoảng ba mươi đứa thi oẳn tù tì, những đứa thua làm “thợ săn”, số còn lại làm “mồi”. Lấy cột ống nước chạy dọc dãy nhà cũ làm “chuồng”, bọn “thợ săn” sẽ lùng bắt “mồi” về chuồng. Bọn bị tóm sẽ nắm tay nhau thành một hàng dọc chờ đứa khác đến cứu, với điều kiện thằng đứng cuối phải chạm tay vào ống nước. Màn căng thẳng nhất là khi bên “mồi” còn đúng một đứa và thằng đó phải cứu hàng chục chiến hữu trong “chuồng”. Ngày trước, khi trường cấp hai chưa xây dựng thêm nhà thể chất thì sân trường rất rộng, tha hồ cho lũ trẻ chạy nhảy. Lớp tôi hay chơi trò này trước hoặc sau giờ học thêm, hoặc khi có tiết được nghỉ. Nó đơn giản nhưng lại thu hút hơn cả mấy trò điện tử. Thật!Và cái trò đuổi bắt này là nơi phô diễn những trò nghịch ngu của tôi trước mặt Linh. Chẳng biết có gã nào giống tôi không, nhưng quả thực khi đứng trước người con gái mình thích, tôi không thể lớn, cũng không thể khôn hơn được.Đó là một buổi chiều tháng hai. Trời còn lạnh, nắng còn hiu hắt, dư âm ngày Tết vẫn nhảy múa trong tâm trí bọn trẻ con. Hôm ấy, bà giáo môn văn nghỉ dạy học thêm, thế là bọn lớp tôi tổ chức trò đuổi bắt thay vì về nhà hoặc tạt vào quán điện tử. Phe “mồi” tính ra được hai mươi nhân mạng, phe “thợ săn” khoảng mười đứa. Tôi và Linh ở chung nhóm con mồi, còn bên kia có thằng Choác. Thằng Choác hồi trước nằm trong top 5 thằng chạy nhanh nhất (do được luyện tập với con bé hung dữ nhất lớp), thoáng cái nó đã vơ vét được nửa con mồi, trong đó có Linh. Khoảng mười phút sau, hai mươi đứa bị tóm hết, ngoại trừ tôi. Bọn “thợ săn” cắt cử một nửa ở lại trông chuồng, nửa còn lại lùng bắt tôi. Thằng Choác nhanh chóng phát hiện tôi đang ẩn nấp ở khu hành lang tầng một, nó lùa tôi lên tầng hai. Tôi chạy chí chết còn nó cười hô hố:-Mày chết rồi koan (con) ơi!-Chết cái Đan Mạch á! – Tôi ngoạc mồm đốp lại.Thằng vẹo dồn tôi vào lớp học bỏ hoang. Tôi chạy qua hàng bàn ghế cũ, còn thằng Choác trèo hẳn lên bàn truy đuổi tôi. Tôi gào thét “Đan Mạch, Đan Mạch” còn nó cười sằng sặc như thú dữ sắp tóm được mồi. Khi thằng Choác chạy đến cái bàn cuối cùng, chân bàn chắc do quá cũ nên bỗng đổ sập xuống, thằng cu con té dập mông. Tôi cười ha hả rồi nhanh chóng chuồn mất, thằng Choác la thất thanh như mụ hàng cá mất tiền:-Bắt thằng Tóp (Tóp là biệt danh của tôi, đầy đủ là Teo Tóp)! Bắt nó!Thằng Choác ngoài chạy nhanh thì cũng to mồm thuộc loại bậc nhất. Nghe thấy tiếng nó, hội “thợ săn” chồm ngay đến đầu cầu thang khu nhà cũ. Tôi thì ở ngay phía trên, không thể nào vượt qua năm bảy đứa được. Nhưng ngay lúc đó, tôi chợt thấy cánh tay của Linh đang hướng về phía mình. Từ cầu thang đến “chuồng” khoảng mười mét, chỉ cần tôi nắm được tay em, toàn bộ chiến hữu sẽ chạy thoát. Em như nàng công chúa trong game Mario đang cầu cứu, và tôi là gã sửa ống nước cứu em. Tôi sẽ trở thành người hùng!Rất nhanh, chẳng nghĩ chẳng rằng, từ bậc cầu thang cao nhất, tôi nhảy xuống. Bọn trẻ con không cao lắm, tôi thấp bé nhẹ cân và cầu thang cũng dốc nên tôi lao vọt qua đầu bọn kia. Như bay vậy! Tuyệt vời! Nhưng hỡi ôi, phía cuối cầu thang là cửa sắt, bảo vệ sẽ đóng cửa vào mỗi tối. Ác ở chỗ, bao quanh cửa còn có một khung sắt, phần trên của khung lại thò xuống, chặn ngay phần trán của tôi đang lao xuống. Bốp! Tôi chẳng nhớ gì ngoài việc lưng mình dộng xuống sàn, trời đất quay mòng mòng như sắp tận thế. Chừng một phút sau, khi đầu óc trở lại bình thường, tôi thấy đám bạn vây quanh mình. To chình ình trước màn hình là thằng Choác, nó vỗ mặt tôi, hỏi:-Ê, không sao chứ mày?Dù đầu đau như búa bổ nhưng tôi vẫn ra hiệu mình ổn, như thể pha đập đầu vừa rồi chỉ là thương tích vớ vẩn. Thấy tôi còn nhăn nhở, cả lũ bạn bắt đầu cười ầm ĩ; chúng nó không thể tin tôi não ngắn đến thế. Thằng Choác thậm chí còn diễn lại pha đập đầu thần thánh nhằm chọc quê tôi. Nhưng Linh không coi đó là trò vui. Em nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng khó chịu. Thấy tôi nhìn lại, em lạnh lùng quay đi chẳng thèm để ý. Có lẽ tôi lại diễn trò ngu ngốc rồi!Nhưng Estein đã từng nói: có hai thứ vô hạn là vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Sau màn “cứu công chúa” bất thành ấy, tôi lại diễn màn khác ngu hơn nữa.Ấy là vào buổi chiều tháng ba, nắng đã gay


XtGem Forum catalog