XtGem Forum catalog
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211551

Bình chọn: 8.00/10/1155 lượt.

sự là không khác với lần đầu tiên bao nhiêu.

May mà Nam Dạ Tước là cao thủ ở phương diện này, anh tuyệt không muốn bỏ cuộc giữa đường, một mình ở lại đây tắm ngâm trong nước lạnh.

Bọt nước cuộn lên vì động tác kịch liệt của người đàn ông mà bắn lên tung tóe, nhẫn nhịn quá lâu, một khi được giải phóng, thì sẽ như lang như hổ. Hai tay Dung Ân giữ thật chặt lưng anh, Nam Dạ Tước nhấc toàn thân Dung Ân lên, cùng cô thay đổi tư thế.

Ngoại trừ sự khó chịu lúc mới bắt đầu, Dung Ân dần dần cảm giác được toàn thân đang tê dại, từng đợt sóng kích thích xông vào, khiến cô khó lòng chống đỡ.

Ngoài mệt mỏi, thì cũng không ý thức được gì khác, Dung Ân chỉ coi như mình đang trong hồ bơi, cô xoay người, một cánh tay đập vào người bên cạnh.

Nam Dạ Tước cả đêm đều không ngủ được, lần này, anh nhổm dậy nửa người nhìn vẻ mặt lúc ngủ của Dung Ân, cô mấp máy mí mắt, hình như là đang mơ đến một giấc mơ đẹp nào đó, khí hậu lúc này rất tuyệt, cho dù cơ thể trần truồng cũng không cần mở điều hòa. Dung Ân ngáp một cái, sau khi thích chí cọ đầu lên gối vài cái, lúc này mới mở mắt.

Đập vào mắt đầu tiên, chính là gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười của Nam Dạ Tước, dựa theo tầm mắt của anh, Dung Ân nhìn thấy toàn thân mình không mặc gì cả, cô vội vàng kéo lấy chăn, nhưng lại bị Nam Dạ Tước đè dưới thân, đẩy ra mấy lần cũng không thấy nhúc nhích.

“Ngủ có ngon không?”

Ánh mắt cô chua xót, không cần nhìn cũng biết có quầng thâm.

Thấy cô không nói chuyện, Nam Dạ Tước lại càng quan tâm hơn, “Thân dưới còn đau không?”

Ặc…

Dung Ân vùi đầu vào gối, sau khi nghe thấy tiếng anh khẽ cười, ngẩng đầu lên, cô nhìn khắp bốn phía, đây rõ ràng không phải là Ngự Cảnh Uyển, “Mệt quá.”

Nam Dạ Tước ôm chặt lưng cô, sau đó trách cứ, “Người chịu mệt là anh mới phải chứ, em nằm đó không cần nhúc nhích, hưởng thụ biết bao.”

Mặc cho cô đánh đấm người đàn ông cũng không thèm ngồi dậy, khăng khăn dính lấy Dung Ân, cô biết tính xấu của anh, có đôi khi thật sự giống con nít vậy.

Cô đưa tay về phía tủ đầu giường, ngón tay vừa sờ thấy điện thoại, “Em phải gọi điện về nhà, xem xem bảo bối thế nào rồi.”

“Ối dào,” Nam Dạ Tước gạt tay cô, “Sáng sớm anh đã gọi rồi, không việc gì cả, trong đầu em có thể chỉ nghĩ đến anh không?”

“Nè,” Dung Ân nhịn không được thấy buồn cười “Ghen cả với chính con gái của mình.”

Nam Dạ Tước kéo tay cô đặt lên bờ môi, sau khi hôn lên nhẹ nhàng thì lại mở miệng ra cắn nhẹ, nhẹ nhàng, giống như là đang mát xa cho cô.

“Hôm nay vẫn chỉ là thuộc về hai chúng ta thôi, em nghĩ đến con gái cũng không được.”

“Thật bá đạo.” ngoài miệng Dung Ân trách cứ, nụ cười trong mắt thì sớm đã được lan tỏa ra.

Cô nằm đó lười nhúc nhích, đầu giường có một cái đèn ngủ kiểu cổ điển, quan sát cả gian phòng, thiết kế bày trí xem ra rất xa hoa quý giá, ” Nơi này rốt cuộc là để làm gì?”

Nam Dạ Tước không nói thật cho Dung Ân biết, gian phòng này, thật ra là do anh và Duật Tôn chuẩn bị, nơi này có hệ thống bảo vệ an toàn cùng hệ thống nghe trộm cẩn mật nhất, có một vài quan viên bị dụ dỗ đến đây, cũng đã bị dính bẫy này.

“Là nơi để vụng trộm với em đó.” Nam Dạ Tước chuyển đề tài, trong miệng không có lấy một câu tốt đẹp nào.

“Đáng ghét,” Dung Ân muốn nhổm dậy, “Nhất định là giấu vợ bé trong căn nhà sang trọng này để em không phát hiện được chứ gì?”

“Dậy làm gì?” Nam Dạ Tước kéo cô lại, “Trên giường thoải mái biết bao nhiêu.”

“Em đói bụng rồi.”

“Anh làm cho em ăn no.”

Thấy anh lại gần hơn, Dung Ân vội vàng né tránh, “Sắc lang.” Hai tay Dung Ân đẩy một cái, không ngờ một người đàn ông to lớn cường tráng bị đẩy lọt xuống giường.

“Ây da!”

………

Đường đường Tước thiếu cuối cùng cũng không đáng thương đến mức phải làm hòa thượng, Đồng Đồng cũng lớn lên từng ngày, nửa năm sau, nghiểm nhiên đã ra dáng một người lớn tí hon rồi.

Ai cũng biết, Nam Dạ Tước đối với cô đứa con gái này ngày càng cưng chiều, đi đến nơi nào thì dẫn theo đến đó.

Nhà hàng quốc tế.

A Nguyên cùng mấy người trong bang hội đã sớm đến đó canh giữ trước, lúc Nam Dạ Tước đến, ôm cục cưng trong tay.

A Nguyên nhìn quen cũng thấy bình thường, “Đại ca.”

Nam Dạ Tước ra hiệu mọi người ngồi xuống, anh ôm Đồng Đồng ngồi ở ghế chủ tọa, phục vụ trẻ tuổi bên cạnh một mực cung kính đưa thực đơn đến, “Tước thiếu.”

Anh nhận lấy, Đồng Đồng ngồi trong lòng nhìn thấy liền nắm lấy, giật lấy thực đơn.

” Đồng Đồng muốn ăn gì?”

Cô bé nhỏ như vậy đâu hiểu được, cũng chẳng qua là nhìn thấy màu vàng chói lọi thì tò mò mà thôi, Nam Dạ Tước mở thực đơn ra, Đồng Đồng lắc lư cái đầu, ngón tay không ngừng chỉ lung tung lên trên.

Nam Dạ Tước cực kỳ phối hợp, vẫy tay với người phục vụ bên cạnh, “Món này, món này, món này. . . Còn món này nữa.”

A Nguyên đứng bên trái che kín hai mắt không giấu diếm, thê thảm không nỡ nhìn mà…Không biết hôm nay có thể ăn được gì nữa.

Phục vụ đánh dấu từng món, lại nhìn lại lần nữa, “Tước thiếu, xác định là muốn dùng những món này?”

“Ít nói nhảm, mau mang lên đây.”

Không bao lâu, từng món từng món được mang lên đầy đủ, 8 súp, 5 dĩa tôm, 9 loại đồ ngọt dùng sau bữa cơm.

Mọi n