“Đúng.”Dung Ân cũng không quay đầu lại chạy chậm ra khỏi Ngự Cành Uyển,cô tìm một chỗ để gọi cho Bùi Lang,hẹn anh gặp mặt ở quán trà lần trước,rồi mới bắt xe đi.
Bùi Lang tới nơi trước Dung Ân,anh để cái laptop bên cạnh, sau khi Dung Ân đến trước cửa quán trà, vừa lúc nhìn thấy mẹ Lưu từ trong bước ra, cô vẫy tay chào hỏi,:Bác Lưu.”
“A, Dung Ân về rồi à,tiểu Nam đến rồi sao?”
Đột nhiên nhiệt tình thiếu chút nữa cô chịu không nỗi, miệng cô cười cứng đơ.”không, anh ấy không về ạ.”
“À,lần sau về cùng nhau thì tới nhà bác chơi nhé.”
“Dạ được.”
Dung Ân nhìn mẹ Lưu rời khỏi,cô đi vào quán trà, Bùi Lang thấy cô ngay,vẫy vẫy tay.
Tay phải cô đút vào túi áo lông,trong lòng bàn tay nắm chặt cái CD, Bùi Lang rót chén trà cho cô,”Nào, uống một ngụm trà trước.”
“Nam Dạ Tước đêm nay đi ra ngoài, chắc Lý Hàng đã nói cho anh biết?”
“Đúng, anh đã cho người theo dõi,đến lúc đó sẽ bắt tại trận.”
Dung Ân lấy bàn tay ra, đem CD tới trước mặt Bùi Lang,”Anh xem có phải cái này hay không,em lấy được rồi.”
Trên mặt người đàn ông nhất thời lộ ra kinh hỷ., anh vội vàng tiếp nhận cái CD, ngón tay gõ vài cái, sắc mặt hồi phục lại vẻ ngưng trọng nói,”Cần phải mật mã.”
“lyo8o9, anh thử xem.”
Người đàn ông ngón tay thon dài gõ lên bàn phím,Dung Ân thấy mắt anh ta lóe sáng,”Dung Ân,em giỏi thật.” Một chuỗi dãy số liệu hiện ra, Bùi Lang vội cầm lấy điện thoại,” alo,làm theo phương án hai,đúng, phải làm sạch sẽ…không phải có tay bắn tỉa sao? đúng,để lão tam ra tay.”
Động tác bưng chén trà của Dung Ân dừng lại, Bùi Lang cất điện thoại,khóe miệng hơi hơi hướng về phía trước nhếch lên,”Thiên thời địa lợi,đêm nay chính là cơ hội tốt nhất để xử lý Nam Dạ Tước.”
“Đêm nay?” Cô lặp lại lời người đàn ông.
“Đúng.”Bùi Lang nhìn ra trong mắt cô có sự khác lạ,”Như thế nào Dung Ân, không cam lòng sao?”
Cô lắc lắc đầu:”Không phải.”Nhưng mà lại không nói lên được tâm tình như thế nào,hai tay cô nắm chặt chén trà, nhớ tới cái chết của Diêm Việt,ngực lại đau nhối.
“Em nghĩ,gọi điện thoại cho anh ta.”
Nam Dạ Tước đi đến bến tàu, thuyền đã cập bờ bỏ neo,gió lạnh thổi hướng mái tóc ngắn màu rượu đỏ của người đàn ông, anh đi lên boong tàu,phía sau, Lý Hàng và a Nguyên theo sát sau.
Anh châm điếu thuốc,ánh sáng của đốm lửa ở ngữa ngón tay nhấp nháy,a Nguyên tiến lên nói,”Đại ca, tôi đi vào nhé.”
Nam Dạ Tước gật đầu, gập thân hình cao lớn xuống, hai tay chống đỡ trên lan can,nơi này có mai phục,anh biết,chỉ bằng một mình Dung Ân, cho dù cô có lấy được cái đĩa cũng vô dụng.Nam Dạ Tước muốn nhìn xem, là ai ở phía sau trợ giúp cô.
Anh đã ra lệnh cho thuộc hạ văng lưới chung quanh đây,anh nắm chắc mười phần, có thể tránh khỏi sự truy sát của đối phương.
Lý Hành luôn đứng cạnh anh, lá vàng rụng xuống,cặp mắt u ám kia có chút hờ hững.
Dung Ân lấy điện thoại ra,trong đó chỉ có số của Nam Dạ Tước, cũng chỉ gọi được cho anh,ngón tay mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng ấn, Bùi Lang nhìn chằm chằm động tác của cô,nhìn ngón tay cái mịn màng mà trong suốt của cô,giống như là vỏ sò.
“Sao vậy, không gọi điện cho anh ta sao?”
DungÂn mân mê khóe miệng, cô uống một ngụm trà,”Này,trà đắng quá.”
“Phải không?”Ánh mắt người đàn ông nhìn cô không rời,”Không phải trà đắng,mà là lòng em đắng.”
Dung Ân bật nắp điện thoại,Nam Dạ Tước hút xong điếu thuốc từ trong túi lấy ra cái ví,mở nó ra,lộ ra tấm hình chụp trộm.”Lý Hàng,cậu thấy cô ấy xinh đẹp không?”
Anh lần đầu tiên nhìn thấy, thành thật trả lời,”XInh đẹp.”
“Nhưng là, phụ nữ càng xinh đẹp lòng dạ càng thâm độc…”Nam Dạ Tước khoé miệng co rút,ngón tay cái anh vuốt ve sườn mặt của cô.” Cố giữ bên cạnh người con gái trong lòng không hề có cậu,giống như để trái bom hẹn giờ bên đầu gối.”
Khóe mắt Lý Hàng Hiện lên kinh ngạc,anh liếc hướng mặt Nam Dạ Tước vọng tưởng có thể từ thần sắc của anh mà tìm ra manh mối,nhưng anh đem ví cất vào trong túi,vẻ mặt hồi phục như lúc ban đầu,cảm xúc lúc nãy chỉ là thoáng qua.
Tiếng chuông di động vang lên,có chút chói tai,tiếng vang chợt đến phá tan sự thanh thản không bình thường này.
Sóng nước bờ sông rất xiết,đập vào bờ,bọt nước bắn tung tóe có thể bắn vào mặt người. Mơ hồ có thể ngửi được mùi máu tươi.
Nam Dạ Tước lấy điện thoại ra,nhìn thấy dãy số của Dung Ân.
Anh cúi xuống, cô chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại cho anh,hay là… Thần sắc u ám của người đàn ông bỗng nhiên biến mất,có lẽ,anh bất tri bất giác đã hâm nóng trái tim của Dung Ân,cô gọi cuộc điện thoại này để nói với anh,ở đây có mai phục,kêu anh cẩn thận.
Nghĩ như vậy,anh liền vội ấn nút trả lời,Lý Hàng ở gần bên cạnh anh,có thể rõ ràng thấy được khóe miệng người đàn ông chậm rãi câu lên,lóe lên tia ao ước.
“Alo, Ân Ân?”
“Nam Dạ Tước”khi anh nghe thấy câu này,cũng đã mơ hồ cảm thấy bất an.Dung Ân nắm chặt điện thoại,cô đừng lên,nhìn ra phía ngoài cửa sổ:”Còn nhớ lúc trước tôi đã nói gì với anh không?”
“Nói gì?”
“Tôi nói,Nam Dạ Tước, tôi muốn anh chết không nhắm mắt!”Giọng nói Dung Ân rất lạnh,trong khóe mắt, nước mắt tràn ra,”Tôi không quên được cái chết của Diêm Việt,cho dù tôi có giả vờ thanh thản,nhưng anh ấy