cô một khắc cũng không nghĩ nán lại, nhưng Tiêu Hinh hiển nhiên sẽ không như vậy bỏ qua cho cô, mắt thấy hai người sắp rời đi, cô gái xoay thân trở lại, bỏ lại một quả bom cỡ lớn, “Là bởi vì tôi mang thai con của anh, , muốn biết
Chương 117
Khi Nam Dạ Tước đi đến lầu hai, Dung Ân đã từ ngoài ban công trở lại phòng ngủ.
Cô mặc áo ngủ, hiển nhiên là mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt. Dạ Dạ đang ngủ dưới sàn nhà trong chiếc chăn nhỏ, chỉ lộ ra cái đầu. Khi Nam Dạ Tước mở cửa và bước vào bên trong, Dung Ân đã ngồi ở bên giường.
Anh đi đến bên cạnh cô, đưa ngón tay thon dài hướng đến mái tóc đen dài của cô. Cô không nghĩ là anh lại về sớm như vậy. Dung Ân tránh né động tác của anh, “Tiệc tối xong rồi sao?”
Nam Dạ Tước ôm lấy thắt lưng của cô, tựa cằm trên đỉnh đầu cô, “Em và Bùi Lang rất thân sao?”
Dung Ân thoáng chốc sợ run lên, không hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy, mi mắt cô rũ xuống, “Không phải thân lắm, nhưng anh ta từng giúp tôi, lúc đó… còn giúp tôi chăm sóc mẹ.”
“Hắn ta muốn em, phải không?”
Chân mày Dung Ân nhướn lên, nghĩ rằng có phải Nam Dạ Tước đã nhận ra gì rồi không? Cô đẩy ngực anh ra, giọng nói uất giận, “Rốt cuộc thì anh muốn nói gì?”
Nam Dạ Tước thở nhẹ, lại ôm cô vào lòng lần nữa, “Em cũng thật là vô ý, bị người ta khóa trái cửa phòng mà cũng không biết. Bùi Lang là loài cấm thú, lúc đó có thể bỏ qua cho em, thật sự khó tin.”
Dung Ân nhướn đôi mắt lên, “Sao anh biết được chuyện này?”
“Hạ Phi Vũ đối xử với em vậy, sao lúc trước không nói?”
Khóe miệng Dung Ân nâng lên, giọng điệu châm chọc nói “Lúc trước, ở trong mắt anh tôi là ai? Nếu anh đã không tin, sao tôi lại phải mất thời gian để giải thích?”
“Vậy thuốc tránh thai kia đâu, thuốc bị em đổi, đâu rồi?”
Dung Ân nhíu mày, sắc mặt khó hiểu, “Nam Dạ Tước, anh hôm nay sao vậy? Thuốc đó tôi đã sớm dùng nước dội đi rồi. Chuyện đã qua lâu vậy rồi, anh bây giờ còn hỏi lại làm gì?”
Nếu không có lời nói của Tiêu Hinh, nếu không có những lời nói của Bùi Lang, rất nhiều sự việc, bản thân Hạ Phi Vũ không nói, thì quả thực đã trở thành mê cục.
Mà chuyện Dung Ân đổi thuốc lại cứ trùng hợp đến vậy.
Hai tay Nam Dạ Tước nâng gương mặt cô, không nói gì cả, chỉ khẽ hôn cô rồi đi ra ngoài. Nổi đau buồn trong cặp mắt kia còn chưa tan, anh không ép cô.
Tiếp đến, hai mươi mấy ngày lại trôi qua. Không khí của những ngày tết từng chút một theo thời gian trôi đi. Đại đa số thời gian Dung Ân rất yên lặng. Có đôi khi Diệp Tử sẽ đến nói chuyện với cô. Sau tết, Nam Dạ Tước dường như cũng rất bận rộn, rất ít khi ở lại Ngự Cảnh Uyển. Khi Dung Ân ở nhà một mình, cô tiếp tục tìm kiếm vết tích của chiếc đĩa. Nhưng thật sự là nó được giấu rất kĩ, Cô dường như đã tìm mọi ngóc ngách trong thư phòng rồi mà vẫn không tìm thấy nó.
Rồi có một ngày, lúc Nam Dạ Tước ở trong thư phòng, lại đem chiếc đĩa đó ra.
Cô bất động nhanh mắt liếc sơ qua. Đợi sau khi Nam Dạ Tước về phòng nghỉ ngơi, liền rón ra rón rén vào trong thư phòng.
Dung Ân không dám mở đèn chính lên. Cô ngồi vào bàn làm việc của Nam Dạ Tước, hai tay đặt trên mặt bàn dò xét, cũng không tìm ra được gì. Cô tưởng rằng sẽ có ngăn mật nào đó, nhưng sờ tới sờ lui vẫn không tìm thấy. Cửa thư phòng hé mở, mỗi lần cô đều chắc chắn là Nam Dạ Tước đã ngủ say mới vào đây. Cô tìm kiếm rất tỉ mỉ, gương mặt lúc nào cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Ngoài cửa, từng cử động nhỏ của cô đều không thoát khỏi ánh mắt của người đàn ông. Trong bóng tối, gương mặt tuấn tú của Nam Dạ Tước phát ra vẻ u ám, bàn tay buông lơi bất giác nắm chặt lại. Thân hình cao lớn ở trước cửa, góc miệng kéo lên một nụ cười lạnh nhạt, lùi lại vài bước.
Quả nhiên là Dung Ân không tìm thấy. Tuy rằng Nam Dạ Tước đã biết, nhưng vẫn không vạch trần cô, mọi chuyện vẫn giống như cũ.
Ngày hôm đó, anh về rất sớm, kêu Vương Linh chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Lúc Dung Ân đứng ở ban công đã nhìn thấy bộ dạng bận rộn ở bên dưới. Cô ôm lấy Dạ Dạ đi xuống, “Sao lại nghĩ tới chuyện nướng đồ ăn vậy?”
“Dung tiểu thư, là cậu chủ kêu chuẩn bị đó ạ.”
Buổi tối lúc ăn cơm, rất yên tĩnh, Nam Dạ Tước cố ý kêu Vương Linh ôm Dạ Dạ đi để tránh mặt. Những cây bạch quả đó, vì thời tiết thay đổi mà trở nên trụi lủi. Dung Ân mặc bộ quần áo đơn giản ở nhà, bên ngoài khoác áo khoác lông vũ, “Trời lạnh như vậy, anh nghĩ thế nào mà lại ra đây ăn tối chứ?”
“Tôi rất thích cái cảm giác đó, muốn hồi tưởng lại một lần nữa.” Nam Dạ Tước rót đầy rượu vang cho cô, bàn tay to của anh đặt ở thắt lưng cô, đem ly rượu áp vào môi cô. Rượu đỏ vứa thấm vào môi cô, anh liền nhanh chóng xoay người hôn cô. Nụ hôn của Nam Dạ Tước rất tỉ mỉ, mỗi một chuyển động nhẹ đều rất chuẩn xác. Đôi tay của Dung Ân che ở trước ngực anh, có thể cảm nhận được hơi nóng và dục vọng của từng cử động dưới bàn tay cô. Gương mặt của anh áp vào cổ cô, liên tục hôn vào động mạch ở gáy cô.
Anh ta đã nhịn lâu như vậy, đêm nay, có nói gì thì nhất định anh cũng phải muốn cô.
Cánh tay Nam Dạ Tước ôm lấy eo của cô, nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi ở trên đùi mình. Hai ngón tay thoải mái cởi áo ngực cô, bàn tay kia thì kéo lấy quần cô.