vương lại nụ cười hạnh phúc, thần sắc rạng rỡ, Diêm Việt vén lại mái tóc cho cô, bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt, trong mắt là muôn vàn mâu thuẫn phức tạp, sự mềm lòng chẳng mấy chốc rõ rệt, nhưng lại mỗi lúc bị đè nén ngày một sâu.
Thời gian nửa tháng trôi đi nhanh chóng, Diêm Việt chỉ qua nhà xem một lần, phần lớn thời gian, Dung Ân đều giành để mua sắm đồ đạc, từ những vật giá trị lớn để bày biện như đồ nội thất đến những đồ vụn vặt nhất trong nhà như đôi dép, quần áo ngủ, bàn chải, cô đều muốn tự mình lựa. Đây là nơi sẽ gắn bó suốt đời sau này của cô và Diêm Việt, cô không muốn người khác xen vào.
Ông trời, dường như đặc biệt chiếu cố Dung Ân, trước khi biết được tin tức này, Nam Dạ Tước đã có việc gấp phải đi nước ngoài, khi đi rất vội vã, cũng chưa định ngày về.
Diêm Việt vốn định truyền thông tin ra bên ngoài, nhưng Dung Ân không muốn, cô kiên quyết muốn tổ chức kín đáo, nếu thật sự cần thiết, hãy để đến ngày tổ chức mới thông báo.
Ngày đính hôn ngày một lại gần, mọi thứ phải chuẩn bị cũng đã đi vào giai đoạn cuối, nhưng Dung Ân trước sau vẫn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó, tất cả, dường như quá suôn sẻ, dường như còn quá nhanh.
Đồng nghiệp trong công ty, cô chỉ mời duy nhất Lý Hủy, đối với người ngoài, đều giữ bí mật tuyệt đối.
Ngày đính hôn, Diêm Việt bao toàn bộ một nhà hàng xa hoa hạng nhất ở thành phố Bạch Sa, lựa chọn như vậy, không khỏi khiến người khác nhìn vào nảy sinh lòng ngưỡng mộ.
Trong phòng trang điểm, Lý Hủy đã đến từ sớm, ngắm nhìn lễ phục máu trắng bày trí khắp căn phòng, ánh mắt ngưỡng mộ cùng khao khát, “Ân Ân, cậu thật hạnh phúc, xem dây chuyền này, đẹp quá”.
Nổi bật trên mái tóc đen dài óng ánh của cô là một chiếc vương miện tinh xảo xinh xắn được cố định sau đầu, lễ phục đã được sửa lại cho vừa vặn với dáng người cô và càng tôn thêm vẻ quyến rũ mê người, chính Dung Ân cũng khó lòng nhận ra sự thay đổi, nhìn mình trong gương, tựa như là một người hoàn toàn khác.
“Rồi cậu cũng sẽ có ngày được như vậy thôi” Dung Ân trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, “Đây là hạnh phúc mà bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ có được”.
“Tớ á…..” Lý Hủy mỉm cười, “Chỉ có thể chờ thôi”.
Mẹ Dung ngồi ở bên cạnh, ngắm nhìn con gái cười mãn nguyện, khóe mắt có chút ẩm ướt, đem bàn tay cô nằm gọn trong lòng bàn tay mình, “Ân Ân, rốt cuộc mẹ cũng đợi được ngày này, thật không ngờ con và Diêm Việt, có thể có ngày hôm nay”.
“Mẹ” Dung Ân vươn tay, lau nước mắt không kìm nén được của mẹ cô, “Hôm nay là ngày vui, mẹ khóc gì chứ”.
“Mẹ rất vui” Mẹ Dung ngón tay rất nhanh lướt qua ngón tay đeo nhẫn của cô, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc, “Khi Diêm Việt trao cho con thứ này, mẹ thật sự không còn điều gì phải bận tâm lo lắng nữa, Ân Ân, con đã khổ nhiều rồi, sau này, có thể có hạnh phúc của riêng mình”.
Cô mỉm cười, đôi mắt cũng dần nhòa mờ, lúc này, nhân viên trang điểm nói đùa, “Trang điểm được như vậy rất khó, cũng không được phép khóc đâu”.
“Ai khóc vậy?” Giọng đàn ông vang lên, mùi nước hoa từ trên người Diêm Việt phảng phất, anh khom lưng tựa người vào gương, hai tay tùy ý đặt lên vai Dung Ân, “Ân Ân, em rất đẹp”.
Cô mỉm cười, đôi mắt sáng ngời rạng rỡ, ánh mặt trới ấm áp đã áp chế không khí ngày hôm nay.
“Chỉ còn mười phút nữa…” Diêm Việt ghé sát vào tai cô, thì thầm, giọng nói quyến rũ khêu gợi khiến Dung Ân toàn thân bất giác buông lỏng, “Em sẽ là của anh”.
Ngón tay thân mật đan vào nhau, Dung Ân từng cho rằng, cô đã nắm giữ được điều tốt đẹp nhất cuộc đời cô, thời gian như thoi đưa, những gì đã mất, cuối cùng cũng đã tìm lại được, để rồi cô lại có thể vững vàng nắm giữ bên mình một lần nữa.
Chương 46: Tiệc đính hôn đổ vỡ
Diêm Việt nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn rồi bước ra ngoài sảnh, khi đi đến cửa, khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông quay lại, ánh mắt hai người gặp nhau, tràn ngập là nỗi niềm hạnh phúc vô bờ bến, loại tâm trạng này, chỉ có hai người mới hiểu.
Nhân viên trang điểm dậm thêm phấn cho cô, tiệc bên ngoài lúc này đã bắt đầu, mẹ Dung nhìn đồng hồ, “Ân Ân, ra ngoài thôi con”.
Cô nâng vạt váy trước bước đi, tiệc đính hôn được tổ chức ngoài trời, khách quan đều đã đến đông đủ, chỉ còn chờ Dung Ân xuất hiện.
Lý Hủy và mẹ Dung tùy ý chọn một chỗ rồi ngồi xuống, Dung Ân đi ra bên ngoài, nhưng vẫn không trông thấy bóng dáng DIêm Việt.
Khách khứa cũng đã uống chúc rượu không ít, Dung Ân đi quanh một vòng, vẫn không tìm thấy anh.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình xác nhận đến giờ lành, bắt đầu khuấy động bầu không khí, Dung Ân lúc này bắt đầu trở nên sốt ruột, nhấn điện thoại gọi cho anh, nhưng gọi liên tục vẫn không có người bắt máy.
Trong lúc cô mải miết tìm anh, không nhận ra bầu không khí bữa tiệc đột nhiên trở nên yên tĩnh bất thường, mãi cho đến khi giọng nói của người dẫn chương trình chuyển thành giọng nữ, Dung Ân lúc này mới cả kinh.
“Cô đang tìm Việt sao?”
Trên sân khấu, Tư Mạn khoác trên người bộ đầm màu hồng nhạt, mái tóc dài uốn xoăn buông xõa gợi cảm đến mê hoặc, trên tay cô ta cầm micro, dường như lại càng phô diễn vẻ khiêu khích vô cùng tận, sắc sảo mà đắc thắng