The Soda Pop
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220562

Bình chọn: 9.5.00/10/2056 lượt.

mới để lộ khía cạnh này của bản thân, “Em yên tâm, bác sĩ ở đó, đều là những người có tay nghề cao”.

Dung Ân gắp một miếng xương sườn đặt vào bát Nam Dạ Tước.

Người đàn ông ngừng ăn, ngẩng đầu cười trêu nghẹo, “Làm gì vậy, cái này có thể xem là thổ lộ không?”

Cô cúi đầu ăn cơm, Nam Dạ Tước vẫn chăm chú nhìn cô, Dung Ân dùng đũa gẩy gẩy thức ăn trong bát, cố ý nói sang chuyện khác, “Ở công ty có tin, nửa tháng tới có tổ chức du lịch?”.

“Ừ”

“Tôi không muốn đi”, Dung Ân buông đũa, một tay chống cằm, trong lòng sớm đã có dự tính sẵn, “Mấy ngày nghỉ đó, tôi muốn đến bệnh viện chăm sóc mẹ”.

“Không được!”, Nam Dạ Tước bất ngờ cắt lời, phản đối nghiêm khắc.

“Vì sao?”, Dung Ân vẻ mặt hoài nghi, “Tôi không đi không được sao? Thậm chí còn tiết kiệm tiền cho công ty”.

“Ai cũng không được phép vắng mặt, hơn nữa, tính nghỉ làm, em tưởng không bị đuổi việc?”

“Nhưng….”, Thật là, không lời nào nói lại được anh ta.

“Bệnh viện bên đó, những người có chuyên môn nhiều vô kể”, Nam Dạ Tước buông đũa, đứng dậy, vốn dĩ những chuyện này của công ty, anh không hề can thiệp, lần này vì muốn cùng cô ra ngoài, lại không nghĩ, cô như vậy, không mảy may cảm kích.

Nhiều ngày yên ổn sau đó trôi qua, Lý Hủy liên tục lôi kéo Dung Ân ra ngoài mua sắm, chuẩn bị cho những ngày du lịch sắp tới.

Bệnh viện.

Ngày hôm nay thời tiết đã bắt đầu trở nên ấm áp, dừng xe lại, Dung Ân đi đến bãi cỏ, hoa thủy tiên hai bên đường nở rực rỡ đẹp mắt, qua lại đều là bệnh nhân đang đi dạo, thụ hưởng ánh nắng chan hòa.

“Mẹ”, Dung Ân dừng bước, ngồi xổm xuống trước mẹ Dung, “Công ty tổ chức đi du lịch, nhưng con không muốn”.

“Vì….sao?”, Mẹ Dung tuy rằng đã có thể nói chuyện, nhưng phát âm vẫn lắp bắp.

“Con muốn ở đây cùng mẹ”, Dung Ân gối đầu lên đùi mẹ, mẹ Dung gắng sức di chuyển tay, muốn vỗ về con gái, nhưng một chút khí lực cũng không có, bà trìu mến nhìn con gái, “Mẹ…..mẹ ở đây….có người chăm sóc….Con, con đi…..”.

Dung Ân đã lớn là vậy nhưng chưa từng đi xa, cô cũng nên giống như bạn bè đồng trang lứa đi đó đây, tránh xa những lăn lộn của cuộc sống, “Không cần….chăm mẹ, bác sĩ nói…mẹ sẽ dần…khỏe thôi”.

“Vâng”, Dung Ân ngẩng đầu, nắm lấy tay mẹ, “Mọi chuyện rồi sẽ tốt cả thôi”.

Mẹ Dung tựa người vào xe lăn, vẻ mặt phúc hậu, rất nhiều chuyện đã đi qua, cũng không nên ôm thù hận trong lòng, miễn là Dung Ân sống tốt, đối với bà mà nói, đó đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

“Mẹ, lần này bọn con đi Vân Nam”, Dung Ân đứng dậy, đẩy xe lăn, giọng nói cô tràn đầy hứng thú, ngay cả bước chân cũng bắt đầu trở nên nhẹ nhõm, lâng lâng, “Chờ con trở về, sẽ kể ẹ nghe thật nhiều….”.

Dọc đường đi, Dung Ân ở trước mặt mẹ luôn nói rất nhiều, mẹ Dung an tâm cười hiền lành, thi thoảng mấp máy môi nói vài lời, những lúc như vậy, thời gian hạnh phúc trôi đi dường như rất nhanh chóng mà ngắn ngủi.

Trên đường đến Vân Nam, không khí náo nhiệt vô cùng tận, Lý Hủy hứng thú kéo lấy tay Dung Ân, vừa xuống máy bay, đã nắm chặt tay cô tạo thành vòng tròn, quay quay hào hứng, “Woa, Vân Nam, ta tới rồi!”.

“Hủy”, Dung Ân cười, vội vàng kéo tay cô, “Còn quay nữa, mình chóng mắt chết mất”.

Toàn bộ hành trình chuyến đi, hướng dẫn viên du lịch đều đã được sắp xếp từ trước, đoàn người đi đến khách sạn và cất hành lý, Lý Hủy vừa vào phòng đã ngã người thoái mái xuống giường, “A, thật thoải mái”.

Dung Ân nhanh chóng thu dọn đồ đạc, Lý Hủy lách mình, một tay mở túi xách, cười nguy hiểm nói, “Ân Ân….”.

“Sao vậy?”

“Cậu và tổng giám đốc bất hòa hay sao mà không cùng anh ta ở phòng tổng thống, cùng mình chen chúc ở phòng con con này làm gì?”

“Để xem, cậu có máu buồn không nào….”, Dung Ân làm bộ vén tay áo.

“Được rồi, được rồi….”, Lý Hủy vốn dĩ có máu buồn, nhìn thấy dáng điệu của Dung Ân, vội vã cầu xin tha thứ.

Điện thoại ở đầu giường bất chợt vang lên, Dung Ân cầm lấy nhìn vào màn hình, là Nam Dạ Tước, cô biết mục đích của anh, không nhận máy, quả quyết từ chối.

Bên trong phòng tổng thống, thân thể cao lớn của người đàn ông tựa lên cửa sổ, bộ trang phục màu vàng nhạt càng làm tôn lên vóc người tuyệt mỹ, khóe miệng cong lên, khi biết điện thoại bị từ chối, mái tóc màu đỏ rượu càng lộ ra vẻ độc đoán.

Ngón tay nhấn nhấn một hồi, tin nhắn được gửi đi, “Đêm nay sang đây”.

Chưa đầy mười giây sau, đối phương đã trả lời, Nam Dạ Tước ngấm ngầm hài lòng, không ngờ lại là một tin nhắn cụt lủn, “Không”, một chữ như hất gáo nước lạnh vào mặt anh. Lá gan mỗi ngày một lớn, cô tưởng rằng lúc này có nhiều người, anh không dám lôi cô qua đây.

Tức giận ném điện thoại lên giường, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, khóe mắt Nam Dạ Tước lộ ra vẻ tinh ranh, xoay người, mở cửa đi ra ngoài.

Bên kia, Lý Hủy bận rộn tới bận rộn lui, “Ân Ân, cậu không làm mẹ hiền dâu thảo, thật sự quá uổng phí, nghỉ ngơi một chút đi”.

Dung Ân lấy quần áo trong vali treo vào tủ, chuông cửa vang lên, Lý Hủy giật mình đứng dậy, “Mình mở cửa!”.

Cô đi chân trần, cửa vừa mở, chỉ thấy Nam Dạ Tước tựa người ở cửa, Lý Hủy ngay tức khắc mở to hai mắt.

“Ai vậy?”

Lý Hủy khoa trương, cũng không quên chào hỏi, nhìn vào trong, “Ân Ân