Alien, em yêu anh

Alien, em yêu anh

Tác giả: Canary

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322613

Bình chọn: 8.5.00/10/261 lượt.

Giới thiệu tác giả: Một tác phẩm sáng tác bởi Nguyễn Thị Kim Yến, bút danh Canary, sinh ngày 26/10/1992, là sinh viên Khoa Báo Chí – ĐH Khoa học Huế.Tự nhận là một người ít nói, nội tâm, nhưng 1 khi đã nói thì nhiều không ai bằng.Thích có một không gian riêng thật yên tĩnh để thẫn thờ viết truyện, một túi tiền đầy để đi mua sắm, ăn uống thả ga và một cái miệng dẻo ơi là dẻo để có thể 8, 8 và 8 cả ngày với lũ bạn.Hi vọng với những sáng tác đầu tay này, Canary sẽ đem đến cho các bạn một vài cảm xúc mới và lạ hơn về tình yêu!1/ CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜTrong một khoảng chuyển mùa, khi cái nóng của mùa hè vừa qua nhưng chưa dứt hẳn, khi cái lạnh của mùa đông chưa tới nhưng đã ngấp nghé, có cơn gió lưng chừng mang tên heo may… Những cơn gió se se cho da thịt dậy lên một nỗi mùa! Sam bước ríu cả chân dưới làn gió mỏng tan nhưng se sắt ấy, nhưng dường như Sam không chịu nghe gió, vì cái thứ âm thanh xập xình đang vang lên trong cái headphone mà cô bé đang đeo. Lại một ngày học nữa trôi qua và cô bé đang trở về nhà. Gọi đó là nhà vì nó chỉ đơn thuần là nhà, nó không phải tổ ấm. Bởi nơi đó, Sam chỉ có một đứa em gái là Su và người cha suốt đời ngập đầu trong một núi công việc, đã thiếu hẳn đi một mảnh ghép_đó là mẹ…Vừa suy nghĩ vu vơ một điều gì đó, đột nhiên cái mũ áo khoác phía sau của Sam bị túm lại và lôi ngược vào một con hẻm sâu làm cô bé không khỏi giật mình thảng thốt, chỉ vừa rít lên một tiếng “Á” là im bặt lại ngay.– Chỉ một chút thôi, xin lỗi cậu!Một cậu con trai cao, đeo chiếc kính đen cùng một bộ trang phục quái dị vừa đẩy Sam dựa lưng vào tường, hai tay cậu ta cầm chặt lấy hai bàn tay Sam và rồi từ từ áp sát vào người Sam. Sam cảm nhận một dòng điện tuy vụt qua phút chốc nhưng rất mạnh dội vào tim mình khiến cô bé nghẹt thở trong một vài giây.– Làm cái gì thế hả? Tôi đến không thở được mất!Sam gào lên, mặc dù vậy vẫn cố gắng điều chỉnh volume của mình. Cậu con trai vẫn im lặng, đưa mắt nhìn ra phía đầu con hẻm, vẻ loay hoay, đáng ngờ. Bỗng lúc ấy, Sam nhìn thấy có hai tên mặt trông rất ngầu và mặc những bộ trang phục trông cũng quái dị không kém gì cái tên đang nép sát vào người mình. Sam trợn mắt, chắc mẩm đến 90% đấy là người xấu. Sam lại tưởng tượng đến cảnh bạo lực trong mấy phim hành động mà môi cứ tím tái hẳn đi, gió như càng thêm lạnh. Nhưng rồi, cái điều mà Sam tưởng đã không đến, hai tên mặc ngầu nhìn cảnh Sam và cậu con trai bí ẩn đó đang ôm nhau, miệng lẩm bẩm mấy ngôn từ khó hiểu rồi đột nhiên mất hút.Tên con trai lúc ấy mới chịu buông tay Sam ra, cùng với lời nhắn:– Cám ơn cậu vì đã giúp tôi lần này! Sau này nếu gặp lại nhất định sẽ báo đáp.Vừa dứt lời, hắn ta cũng biến mất ngay tức khắc như hai tên mặc ngầu lúc nãy. Sam ngúc ngoắc cái đầu, chẳng hiểu là chuyện gì đã xảy ra, chỉ còn cảm giác luồng xung điện lúc nãy vẫn ám ảnh, Sam chợt rùng mình.2/ KHI TẤT CẢ ĐÃ LÀ ĐỊNH MỆNHTrời nhá nhem tối, cài vội chiếc headphone vào lại tai mình, Sam lững thững bước về, chợt điện thoại đổ chuông.– Alo, bố ạ? Con về ngay đây!Nhà Sam là một căn biệt thự sang trọng nằm trong khu biệt thự cao cấp của thành phố. Đây là nơi mà chỉ những ai có tiền bạc và quyền thế mới được phép mua nhà và sinh sống. Và sự thật thì bố của Sam_ông Vương Bội là một người như thế! Ông không phải là tỉ phú, không có nhiều tiền như những tay đại gia khác nhưng ông là một tiến sĩ nghiên cứu khoa học lẫy lừng không chỉ trong nước mà còn có danh tiếng trên thế giới, rất nhiều những công trình nghiên cứu của ông đã được công bố và khiến cho cả thế giới phải trầm trồ ngợi khen. Tất nhiên, hai chị em Sam rất tự hào về điều đó, có thể nói là vô cùng tự hào, và cũng vì thế mà căn biệt thự nhà Sam rất đầy đủ tiện nghi, nhưng chỉ có một cái thiếu_đó là tình mẹ. Sam và Su từ nhỏ đến giờ đều lớn lên dưới sự nuôi dạy của bố. Cả hai đều chưa một lần được nhìn thấy mặt mẹ. Điều lạ là, trong nhà không hề tồn tại một bức ảnh nào của mẹ, ngay cả đến bàn thờ cũng không nốt. Không có một cái gì làm hai chị em Sam có thể lưu giữ hay tạo ra kí ức về mẹ, và vì vậy, trong suy nghĩ của hai cô bé, mẹ là một cái gì đấy rất xa vời, và bố cũng chính là mẹ!Đẩy chiếc cổng sắt cao lớn một cách từ từ, Sam bước vào nhà, men qua một khoảng sân dát đá hoa cương lấp lánh cùng những đám cỏ uốn tỉa nghệ thuật, men qua một chiếc cầu cong hình con phụng bằng thạch trắng và thủy tinh sáng nổi hai bên, phía dưới là chiếc hồ bơi hình zikzac rộng và kéo dài. Phải đi qua hết chừng ấy thứ, Sam mới đến được cánh cửa chính của ngôi nhà. Một chiếc cửa màu be hình lục giác với những chạm trổ tinh tế bằng pha lê, Sam lại dùng sức lực yếu ớt cuối ngày để đẩy nốt chiếc cửa, bước vào nhà. Chợt giọng bố vang lên khiến Sam giật bắn mình:– Sao con không bảo chú Kiên tài xế chở đi? Sao suốt ngày cứ đi bộ thế? Con có biết là ở ngoài kia có bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập con không hả? Rồi về nhà sao không bảo bà Năm ra mở cửa cho? Cứ thích làm mọi thứ một mình theo ý mình là sao hả?Bố luôn vậy, luôn lo lắng cho hai chị em Sam một cách vẹn toàn và chu đáo nhất. Không lúc nào, bố để hai chị em S


XtGem Forum catalog