XtGem Forum catalog
Ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời

Ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327515

Bình chọn: 7.00/10/751 lượt.

i thứ ở nơi này.

Với một điều kiện quan trọng là cô sẽ chấp thuận ở lại bên anh.

Kỷ Niệm Hi lắc lắc đầu phe phẩy:

– Không cần phải nói vậy đâu, chúng ta đều biết, nếu có thể xảy ra một lần nữa, chúng ta đều sẽ vẫn lựa chọn như vậy. Tính cách quyết định vận mệnh, dù là thêm một lần nữa, vẫn sẽ giống như vậy thôi. – Chẳng qua vì tất cả đều đã xảy ra, đối với những thứ đã vuột mất anh vẫn không thể cam lòng mà thôi. Nếu như người mất đi lại là anh, anh vẫn sẽ không cam lòng như thế.

Giang Thừa Dự và Kỷ Thành Minh khá giống nhau, họ đều là những người đàn ông luôn coi trọng sự nghiệp, đó đã là những chấp niệm xâm nhập vào tận xương tủy họ, không ai có thể thay đổi.

Một khi đã như vậy, cần gì phải lừa mình dối người thêm nữa.

Giang Thừa Dự lắc đầu, anh vẫn không thể cam lòng, sao anh có thể lấy lại được cân bằng đây?

Anh đã không còn có thể nhận ra chính bản thân anh đang muốn cái gì nữa. Anh đã tự đặt ra một quỹ đạo nhân sinh cho mình, nhưng dường như mọi thứ đều đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo này.

– Anh nhất định không được để em thất vọng đâu nhé. – Cô sẽ dõi theo anh, nhìn anh gánh vác trách nhiệm của mình. Người đàn ông cô từng yêu không thể là người không có khả năng gánh vác trách nhiệm.

Quá khứ, hiện tại, tương lai, đều như vậy.

Kỷ Niệm Hi từ chối để Giang Thừa Dự chở cô về. Nhưng vừa đi thêm vài bước, cô nhìn thấy xe của Kỷ Thành Minh đỗ cách đó không xa. Cô không rõ anh đã đứng đây đợi cô bao lâu, cô đi đến gõ cửa kính xe anh, sau đó mở cửa ra cho thoáng rồi mới ngồi xuống.

Kỷ Niệm Hi từ chối để Giang Thừa Dự chở cô về. Nhưng vừa đi thêm vài bước, cô nhìn thấy xe của Kỷ Thành Minh đỗ cách đó không xa. Cô không rõ anh đã đứng đây đợi cô bao lâu, cô đi đến gõ cửa kính xe anh, sau đó mở cửa ra cho thoáng rồi mới ngồi xuống.

Kỷ Thành Minh trong lúc vô ý lại nhìn xuống đồng hồ:

– Tán gẫu vui vẻ nhỉ?

Nói chuyện lâu như vậy, hẳn là vui vẻ lắm đây. Trong đầu anh thậm chí còn nảy ra một suy nghĩ xấu xa, liệu có phải cô đang vờ che giấu vui vẻ trong lòng, ngoài mặt thì cố ý tỏ ra phụng phịu.

– Cũng tốt.

Giọng nói của cô không chút cân nhắc, càng khiến anh cảm thấy khó thở hơn:

– Nên em quay lại để chào từ biệt anh đấy ư?

Nếu đã nói chuyện thỏa đáng với Giang Thừa Dự, thì hẳn đã đến lúc ra đi rồi.

Cô nhanh chóng quay sang nhìn anh, lại tựa đầu, im lặng không nói.

Nếu phải xem xét một cách nghiêm túc, anh đối xử với cô thật sự không tồi, kể cả khi anh biết cô thấy chết mà không cứu thì cũng chỉ mặt nặng mày nhẹ với cô, anh thậm chí chưa từng mắng cô nếu có thể bỏ qua giọng điệu châm chọc của anh.

Anh là một người đàn ông có tính tình không tồi.

Đáng tiếc…

Cô cắn môi:

– Anh hi vọng tôi sẽ nói gì?

Đúng vậy, anh hi vọng cô có thể nói gì đây? Anh cũng không biết nữa. Nói rằng cô thật sự yêu Giang Thừa Dự, yêu đến mức cam tâm chấp nhận chờ đợi anh ta li hôn, yêu đến mức mặc kệ người đời mắng cô là kẻ thứ ba, yêu đến mức không còn gì cả.

Anh cho rằng bản thân anh cũng không hề thua kém, anh là người kiên định. Nhưng không phải vì những ưu điểm của bạn mà tình yêu sẽ dành cho bạn sự thiên vị, nếu không tại sao trên đời lại có biết bao mối tình dang dở đến thế. Phần lớn tình yêu đều rất kỳ quái, lúc ban đầu nó chỉ là những hạt mầm vùi vào đất, vậy mà đến khi lớn lên lại chẳng thể mang lại bất kỳ điều gì tốt đẹp hơn.

– Anh ta có thể mang lại cho em tất cả những điều em muốn ư? – Kỉ Thành Minh do dự nói, đồng thời khởi động xe lao nhanh như bay. Thật ra, bất kể thứ gì Giang Thừa Dự có thể mang đến cho cô, anh cũng có thể dâng tặng cô.

Cô cắn môi:

– Ừ, anh ấy là toàn bộ thời thanh xuân trong kí ức của tôi.

Đúng vậy, Giang Thừa Dự và anh, nhìn từ góc độ nào đó thì đều cùng một kiểu người mà thôi.

Cô không nên vừa trốn thoát được lại nhanh chóng lao vào.

Cuối cùng, họ chẳng nói gì thêm.

Quay lại biệt thự của Kỷ Thành Minh cô bắt tay vào thu dọn đồ đạc của mình, nhưng khi bắt đầu sắp xếp đồ, cô mới nhận ra rằng tất cả mọi thứ đều là do Kỷ Thành Minh mua cho cô.

Sự thật này khiến cô hơi ảo não, nhưng cô nhanh chóng có thể thích ứng.

Tốt nhất là cô chỉ nên mang đi một vali lớn.

Cô xuống lầu, nhìn anh từ phía sau, cô cố gắng ngắm nhìn thật kỹ hình dáng anh, cô muốn ghi nhớ kỹ hình ảnh của anh, chỉ một mình anh, mà không phải hình ảnh anh bên cạnh một ai đó.

– Cảm ơn anh đã chăm sóc cho tôi trong thời gian qua. – Bất kể đó là vì nguyên nhân gì.

Bước chân ra khỏi cánh cổng lớn, cô bỗng nhiên cảm thấy thật lạnh giá.

Ồ, từ nay về sau, cô thật sự chỉ còn lại mỗi một mình.

Bỗng nhiên cô cảm thấy thật khó chịu.

Cô dừng chân, cô chợt hi vọng anh sẽ lao đến ôm lấy cô, nhưng chỉ sợ đó chỉ là một giấc mơ hão huyền. Cô nhắm chặt mắt, tiếp tục bước về phía trước, cô không được sợ hãi, cô chỉ có thể đối mặt với cuộc đời này.

Kỷ Thành Minh ngồi yên lặng, anh châm một điếu thuốc, anh không quay đầu nhìn, nếu không nhất định anh sẽ nhìn thấy sự do dự của cô, nhưng tiếc là anh không quay lại nhìn cô.

Khi Hướng Tư Gia ra đi, anh không khóc.

Khi Kỷ Niệm Hi ra đi, anh cũng không khóc.

Vậy nên, cùng lắm