Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215170
Bình chọn: 8.5.00/10/1517 lượt.
g Văn Viễn thật cẩn thận đẩy cửa vào, có chút nơm nớp lo sợ đưa mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ, cuối cùng thấp giọng nói: “Hồi Hoàng thượng, ngoài cung phái người về đưa tin, Lăng chủ tử đã bình an ra khỏi cửa thành, đồng thời cũng có người hộ tống người suốt dọc đường trở về Tây Càng.”
Hồi lâu sau cũng không nghe thấy tiếng đáp lại, Tống Văn Viễn bèn cẩn thận ngẩng đầu lên, chỉ thoáng chốc hoảng sợ gọi một tiếng: “Hoàng…… Hoàng Thượng, cháy!”
Tấu chương trước mặt Hoàng thượng, không biết từ lúc nào đã bị thiêu hết, mà hắn, lại chỉ lẳng lặng ngồi đằng kia, ánh mắt tối tăm, thần sắc ảm đạm.
Tống Văn Viễn đã sớm bất chấp quy củ, nhanh chóng bước lên, nhưng e sợ thánh giá bị thương, nên chỉ có thể dùng thân mình ngăn chặn ngọn lửa, nhất thời đám cháy lan ra, nên hô toáng lên: “Hoàng Thượng, hãy bảo trọng long thể, thỉnh Hoàng Thượng di giá……”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lại chỉ đưa mắt nhìn ngọn lửa xinh đẹp kia lớn dần lên, trong lúc đó bỗng dưng lại cười to, vươn chân hung hăng đạp đổ chiếc bàn lớn, Tống Văn Viễn cũng bị liên lụy cùng ngã nhào xuống đất: “Cút hết đi, tất cả cút hết cho trẫm …”
Tống Văn Viễn bị phỏng nặng, đau đớn, lại thấy ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ giống như bị ma nhập, chỉ một thoáng đã sợ tới mức ngay cả thanh âm kêu đau cũng thu lại, thân mình co rúm, vừa muốn bò ra khỏi thư phòng, thì đột nhiên nghe thấy “Kẽo kẹt”, có người đẩy của ngự thư phòng ra.
Người vừa bước vào là Thập Nhị, vốn dĩ đã có người chuẩn bị thông truyền, nhưng đột nhiên thấy bên trong vang ra tiếng động lớn, nên mới đẩy cửa vào ngay, thì thấy Tống Văn Viễn ngã từ trên bàn xuống, cùng với rất nhiều tấu chương đã bị thiêu đốt, nhất thời sợ tới mức xanh mặt: “Thất ca!”
Hắn cũng bất chấp tất cả, tiến về trước, dùng chân giẫm lên đống tấu chương bị cháy kia.
Vất vả lắm mới dập tắt được, Thập Nhị mới đưa ánh mắt dọa dẫm nhìn Tống Văn Viễn đằng kia, Tống Văn Viễn nhanh chóng đứng dậy ra khỏi phòng, lúc này Thập Nhị mới nhào đến trước mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ, nhìn vào ánh mắt âm u âm trầm đến tận cùng của hắn, nhịn không được thất thanh hỏi: “Thất ca, huynh làm sao vậy, huynh đừng làm đệ sợ …”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lại làm như không thấy hắn, cũng chẳng nghe thấy câu hỏi của hắn, chỉ ngồi ở chỗ kia, nhìn về đống hỗn độn đằng trước, tuy rõ ràng ở đó không có gì, nhưng hắn lại giống như đang muốn nhìn rõ gì đó!
Trong lòng Thập Nhị bỗng nhiên hiểu được điều gì, lấy hộp gấm cầm vào trong tay, vội nói: “Thất ca, huynh xem, là Hỏa liên hoa, người chúng ta phái đi cuối cùng cũng tìm được Hỏa liên hoa rồi, người của chúng ta đến vùng Đông Bắc tìm đã lâu, cuối cũng tìm được ông lão mà huynh nói, trong tay ông ấy thật sự có Hỏa liên hoa!”
Nghe vậy, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn hộp gấm trong tay Thập Nhị.
Chương 283
–
Quãng đường Tịch Nhan trở về Tây Càng, phảng phất sự gian nan như bước trên hành trình đến địa ngục.
Mỗi ngày, khi nghỉ ngơi vào buổi tối, trong giấc ngủ nàng hầu như đều trong trạng thái hoảng sợ, từ trong ác mộng bừng tỉnh. Có nhiều lần nàng chỉ mơ thấy Nam Cung Ngự, thấy hắn vì không tìm được thuốc chữa trị rồi cuối cùng lìa đời. Nhưng lại càng nhiều lúc, nàng mơ thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ, cả Bất Ly nữa.
Trong mơ, Bất Ly luôn khóc, khóc rất lớn, mà trong giấc mơ Tịch Nhan cũng chỉ có thể cùng con bé khóc, khóc đến khi tỉnh lại, mới phát hiện mình đang tha hương, ở trên đất khách. Bên cạnh chẳng có người thân nào, cũng không thể nói là không có ai, đó là Thôi Thiện Duyên phụng mệnh Hoàng Phủ Thanh Vũ giao phong hưu thư cho nàng.
Hắn gửi nàng một bức thư thôi vợ, hắn bỏ nàng.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, dung nhan của Tịch Nhan ảm đạm chưa từng có, thường thường sau mỗi đêm, khi ra khỏi cửa, hai thị vệ hộ tống thấy dáng vẻ của nàng, đều bị nàng dọa đến nhảy dựng, nhưng sau đó lại yên lặng hộ tống nàng lên đường.
Thỉnh thoảng vào ban đêm, ngực nàng vẫn đau, đau như không cách nào chịu được. Hoàng Phủ Thanh Vũ để vào hành lý của nàng thuốc của Lý ngự y bào chế cho nàng, bên trong còn hé ra một tờ giấy, không nhìn ra bút tích của ai, chỉ căn dặn nàng khi nào thật sự không thể nào chịu được nữa thì hãy uống, nếu không sẽ để lại thương tổn lớn cho thân mình.
Nàng biết, nàng sao có thể không biết chứ? Hoàng Phủ Thanh Vũ đã sớm nói điều này với nàng, thuốc này, tuyệt đối không được dùng nhiều. Hắn nói sẽ không để nàng phải dùng loại thuốc này nữa, hắn chính là thuốc của nàng, hắn sẽ trị khỏi cho nàng.
Sau khi uống thuốc, cơn đau của Tịch Nhan tạm thời dịu xuống, rồi nàng cúi đầu khóc thành tiếng.
Nàng chẳng có gì cả, lần này, thật sự chẳng có gì cả.
Ngày về đến Tây Càng, ngay cả ý thức của mình nàng suýt chút nữa chẳng còn, cũng đã quên bảo hai thị vệ kia đưa nàng đến sơn trang của sư phụ, vì thế hai người đó lập tức đưa nàng về đến trước cửa cung, giơ lệnh bài trên người ra, nói với thị vệ trước cửa cung, trong xe ngựa thật sự chính là Quận chúa Hoa Tịch Nhan của bọn họ.
Thống lĩnh thị vệ gác cửa cung cười to lên, rồi tức khắc giận dữ: “Ở đâu mà lại có người vô liêm sỉ vậy chứ! Người tro