cho nhiều hạt tiêu như vậy, có thể thấy được lòng của Vũ Văn Tinh có bao nhiêu đen tối!
“Chẳng qua là Bổn vương muốn giáo huấn ngươi một chút thôi!” Vũ Văn Tinh cười lạnh, chắp tay đứng trước mặt Phi Hoa Ngọc, khuôn mặt lạnh nhạt đầy sát khí, “Con thỏ ngu xuẩn Bạch Tiểu Thố kia không biết được thủ đoạn của ngươi mới bị ngươi lừa. Mà Bổn vương nhìn lại không vừa mắt nên muốn ra tay giáo huấn ngươi giúp nàng, đồng thời cũng để cho ngươi hiểu một điều: không phải chuyện gì cũng phải làm theo ý của ngươi!”
Con thỏ ngu xuẩn Bạch Tiểu Thố kia thật quá ngu ngốc! Hắn phải để ý đến nàng một chút để tránh cho đến lúc bị Phi Hoa Ngọc bán mà còn ngoan ngoãn giúp hắn đếm tiền!
Vũ Văn Tinh không hề hay biết mình đã đem Bạch Tiểu Thố gia nhập hàng ngũ những người hắn muốn bảo vệ. Có lẽ chính bản thân hắn không nhận ra nhưng con hồ ly Phi Hoa Ngọc kia lại phát hiện được.
“Tại hạ sẽ ghi nhớ lần dạy dỗ này của Vương Gia ngài, chỉ là thân thể tại hạ không thoải mái nên không thể tiễn Vương Gia ra về!” Phi Hoa Ngọc đột nhiên suy yếu che ngực, quay lại giường rồi nằm xuống. Hắn đưa lưng về phía Vũ Văn Tinh che giấu ánh mắt sáng lạnh, nhưng giọng nói và hơi thở lại mong manh như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể ngừng hô hấp vậy.
Tất nhiên hắn không phục khi bị người chỉnh, nhưng muốn đánh rắn phải đánh bảy tấc*, làm cho đối phương đau đến không muốn sống mới thú vị