sân luyện dược lớn, trong sân để đầy dược liệu, giữa sân, đại sư huynh Vu Thịnh Thế cùng phụ thân nàng Vu Hào Cường đang bận rộn gì đó. Chỉ trong chốc lát, nhị sư huynh, tam sư huynh cùng lục sư đệ cũng bị đưa vào đó. Tứ sư huynh Vu Thịnh Văn đi ra, híp mắt thực vui vẻ nói:
“Thật tốt quá, mọi người đều đến đông đủ , chúng ta bắt đầu làm thuốc đi.”
Ngữ khí của hắn, thoải mái vui vẻ giống như khi giao thừa bảo mọi người cùng hắn làm vằn thắn vậy. Mọi người lạnh lùng nhìn hắn, vẻ mặt ngươi vì sao chưa đi tìm chết đi. Nhưng Vu Thịnh Văn lại cười càng ôn hòa, chỉ vào lồng chim thật lớn trên đỉnh đầu bọn họ nói:
“Không cần chọc ta nổi giận nga, bằng không đám chim chóc xinh đẹp kia sẽ gặp họa đó.”
Mẹ nó! Vu Thịnh Văn! Ngươi đúng là tên ác thú!
Chương 44: Cứu viện chuẩn bị
Đêm khuya, trong động,mọi người bận rộn suốt một ngày,đều đã nghỉ ngơi, một bóng người ngồi trên bàn đu dây trong lồng chim, nhẹ nhàng đu , bóng dáng của nàng theo động tác lắc lư in trên vách đá, bóng dáng màu đen nhẹ nhàng đu đưa , trong đêm đen yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy bàn đu dây phát ra tiếng ‘Kẹt kẹt’, chậm rãi , chậm rãi , bóng dáng bất động , thanh âm dừng, trong động lại trở nên yên tĩnh đáng sợ. Người ngồi trên bàn đu ngây ngốc nhìn về phía trước, bỗng nhiên ngẩn ra, trong lòng chợt cảm thấy đau đớn, nàng ôm ngực, nhíu chặt mày, trong mắt tất cả đều là vẻ đau đớn, nàng dùng sức nhắm mắt lại, hai hàng thủy ngân màu bạc theo gò má nàng chậm rãi rơi xuống. Bất kể là khi nào,chỉ cần nhớ tới hắn, tim đều đau như bị đao cắt. Còn nhớ ngày đó hắn cho dù toàn thân bị thương, vẫn còn cố chấp một lần lại một lần đứng lên, một lần lại một lần ôm chặt lấy nàng, liên tục nói: Nương tử…… Đừng khóc, đừng khóc…… Nương tử…… Ta đến bảo hộ nàng. Cắn môi, dùng sức đè nén tiếng khóc nhỏ vụn của mình……
“Ưu Nhi, muội khóc sao?”
Một đạo thanh âm nhẹ nhàng như gió xuân vang lên. Vu Thịnh Ưu mở mắt ra, ở lồng sắt đối diện nhị tẩu Dương Xuân Tình vẻ mặt lo lắng nhìn nàng.
“Muội không khóc.”
Vu Thịnh Ưu trợn tròn mắt, nước mắt không ngừng chảy xuống. Nhị tẩu Xuân Tình nhẹ nhàng cười, cong lên khóe môi, ôn hòa mê người, nàng ôn nhu nói:
“Được, muội không khóc, vậy muội có thể cùng tẩu tâm sự không?”
“Được.”
Vu Thịnh Ưu nhẹ nhàng gật đầu. Xuân Tình ngẩng mặt ôn nhu nhẹ giọng hỏi:
“Ưu Nhi, những ngày ở Cung gia bảo có tốt không?”
“Tốt.”
Cơ hồ không có do dự trả lời, nhớ tới người ở Cung gia, Vu Thịnh Ưu khóe miệng giơ lên hơi hơi tươi cười, nàng nhớ tới bà bà vẻ mặt đỏ bừng muốn lấy xuân dược ở chỗ nàng, nhớ tới công công ôn nhu gắp rau cho bà bà, nhớ tới biểu tình tức giận của Viễn Hạ khi đấu không lại mình, nhớ tới bộ dáng Viễn Hàm phe phẩy chiết phiến cười khẽ khi làm chuyện xấu, nhớ tới hắn ở hồ nước lạnh như băng tìm được hai viên đá cuội trong suốt tặng nàng…… Nhớ tới khuôn mặt sáng lạn tươi cười, ánh mắt thuần khiết của hắn…… Mỗi lần hắn vẻ mặt vô tội, tội nghiệp nhìn nàng, nàng sẽ mềm lòng, thú tính nổi lên…… Nghĩ vậy, Vu Thịnh Ưu nhịn không được bật cười.
“Nghĩ đến chuyện gì vui vẻ sao?”
Xuân Tình cũng ngồi trên bàn đu dây, hơi đu đưa một chút .
“Nghĩ đến tướng công muội.”
“Ha ha, hắn là người như thế nào?”
Xuân Tình nghiêng đầu tò mò hỏi.
“Hắn là một người thực đáng yêu.”
Vu Thịnh Ưu nói đến Cung Viễn Tu, ánh mắt chợt sáng bừng lên:
“Hắn có chút ngốc, bất quá ngốc thực đáng yêu, hắn rất tuấn tú nga, mỗi lần hắn cười với muội, muội liền cảm thấy giống như hoa trên cả thế giới đều nở, vô cùng sáng lạn. Khi hắn nói chuyện luôn thích nhìn chằm chằm vào muội, nhị tẩu, tẩu không biết, ánh mắt hắn vô cùng thuần khiết, giống như suối nước phía sau nhà chúng ta, trong suốt có thể nhìn thấy đáy .”
Xuân Tình mỉm cười nhìn nàng, Vu Thịnh Ưu không biết, khi nàng nói đến hắn, ánh mắt của chính nàng cũng trong suốt như suối nước kia sao?
“Còn có… còn có, hắn võ công cũng rất lợi hại nga, muội cảm thấy đại sư huynh nhà chúng ta cũng chưa chắc có thể đánh thắng hắn, nhưng ngốc tử này cũng không đánh người, mỗi lần bản thân bị khi dễ cũng chỉ có thể đáng thương nhìn xung quanh, nhưng nếu có người dám khi dễ muội…… Nếu có người dám khi dễ muội……”
Nàng nói xong bỗng nhiên ngừng lại . Xuân Tình đợi một hồi nghi hoặc ngẩng đầu hỏi:
“Khi dễ muội hắn sẽ như thế nào?”
Chỉ thấy Vu Thịnh Ưu cúi đầu, trầm mặc, lại ngẩng đầu, vẻ mặt ngọt ngào nhẹ giọng nói:
“Hắn sẽ liều mạng đến bảo hộ muội.”
“A…… Thật sự là tướng công tốt.”
Xuân Tình cười mị mắt.
“Đúng vậy…… Đúng vậy…… Thật sự là tướng công tốt……”
Nước mắt… lại một lần chảy xuống:
“Nhị tẩu, muội rất sợ……”
“Sao thế?”
Vu Thịnh Ưu ngẩng mặt, đầy mặt là nước mắt:
“Muội sợ thủ tiết.”
Xuân Tình sợ run một chút, trấn an cười nói:
“…… Hài tử ngốc, ông trời sẽ không đui mù như vậy, đừng miên man suy nghĩ, biết chưa?”
Vu Thịnh Ưu nắm chặt dây thừng trên bàn đu dây, nhìn Xuân Tình ấm áp tươi cười, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Những ngày kế tiếp, trôi qua rất chậm, trong nham động lúc nào cũng đốt đuốc, mờ nhạt âm u, không phân rõ là ban ngày hay là đêm tối, cũng không biết mình rốt cuộc bị bắt đã b