điên cuồng.
Hàn Lạc Đình thuận tiện hôn cô, cắn nuốt mật ngọt trong miệng cô, tốc độ thân dưới kéo ra đưa vào cũng không có chậm lại một chút nào, Đỗ Linh Lan cảm thấy mình như một con cá đang rời xa dòng nước, hô hấp khẩn trương giống như sắp hôn mê, bụng truyền đến một luồng khoái cảm tê dại, dần dần tích tụ.
Cô kẹp chặt hai chân theo bản năng, không ngờ hoa huyệt mềm mại lại co rút thật chặt bao bọc lấy anh.
Anh không hề chuẩn bị lại bị cô kẹp chặt như vậy, khoái cảm mãnh liệt từ dưới truyền đến, anh không hề đề phòng mà bắn tất cả chất lỏng nóng bỏng vào trong cơ thể của cô, cùng cô đạt tới đỉnh cao tuyệt vời.
Anh và cô đều thở hổn hển, giống như mới vừa chạy mấy cây số trên đường.
Hàn Lạc Đình ôm cô, chờ hô hấp lần nữa trở lại bình thường, chỉ là sau khi hô hấp trở lại bình thường, thế nhưng anh vẫn không muốn buông tay ra, thậm chí không muốn rút vật nam tính vẫn vùi ở trong cơ thể cô ra.
Nhưng nếu như nói không rút ra, cô sẽ cảm thấy không thoải mái, cho nên dù không đồng ý, vì Đỗ Linh Lan, anh vẫn rút ra khỏi cơ thể của cô, đến phòng tắm vắt một cái khăn lông nhỏ, giúp cô xử lý đống hỗn độn giữa hai chân.
Mới vừa thưởng thức vẻ đẹp và mùi vị của cô, muốn anh nhịn xuống, đó là một chuyện rất khó khăn, anh rõ ràng dường nào, cơ thể của cô có thể khiến cho anh hạnh phúc biết bao nhiêu, mỗi một dây thần kinh cũng không nhịn được vì cô mà sôi trào, nhưng cô đang mang thai, phải nghỉ ngơi thật tốt, một lần hoan ái đã đủ lắm rồi.
Hàn Lạc Đình cố gắng đè nén dục vọng của mình, ép buộc mình giúp cô xử lý tốt đống hỗn độn trên cơ thể, mới trèo lên trên giường kéo Đỗ Linh Lan vào trong ngực, anh mở miệng thở nhẹ, mà cô đã sớm ngủ say vì mệt mỏi.
Hàn Lạc Đình cẩn thận quan sát Đỗ Linh Lan, thấy trên mặt cô hình như một chút vẻ mặt không thoải mái cũng không có, anh mới bỏ khối đá lớn đang đặt trong tim xuống, nằm trên giường nghỉ ngơi.
Từ đầu đến cuối anh không hề phát hiện, trên môi của mình vẫn luôn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nụ cười hạnh phúc.
Hàn Lạc Đình chỉ khẽ vuốt ve bụng của cô, cảm nhận nhiệt độ của cô, còn có tiểu bảo bối trong bụng cô vẫn không chịu được yên tĩnh mà đá.
Cảm thấy tiểu bảo bối đang đá, Đỗ Linh Lan khẽ tỉnh lại, nhưng cô mệt quá, chưa từng nghĩ chỉ qua một cuộc vui thích sẽ làm cô mệt mỏi đến ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn cử động.
Vào lúc này, cô nghe được giọng nói của anh, không phải nói với cô, mà là nói với tiểu bảo bối trong bụng cô: “Tiểu bảo bối, mẹ rất mệt mỏi, con cũng nên nghỉ ngơi đi, để cho mẹ ngủ một giấc thật ngon.” Anh nhẹ giọng nói với con gái, bàn tay vẫn vuốt ve bụng của cô.
Lòng bàn tay của Hàn Lạc Đình rất ấm, cô mơ hồ suy nghĩ, cảm thấy tiểu bảo bối vốn đang không an phận nhưng hình như nghe được lời nói của anh, một cái lại một cái đá cũng dần dần chậm lại.
Tiểu bảo bối của bọn họ, tuyệt đối là một đứa bé rất ngoan, mà anh cũng sẽ là một người cha tốt, người chồng tốt. Đỗ Linh Lan suy nghĩ, ý thức mơ hồ hơn, cho đến khi cô lần nữa tiến vào trong mộng, cô vẫn có thể cảm thấy, tay của anh không hề rời đi, vẫn luôn vuốt ve bụng của cô.
Chương 17: Chương 8.2
Ý thức bắt đầu hồi phục, Đỗ Linh Lan mở mắt, dựa sát vào người bên cạnh theo bản năng, nhưng không ngờ lại chạm phải một cái giường lạnh như băng, cô có chút hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một khoảng trống, Hàn Lạc Đình không có ở đây!
Trái tim của cô, thắt chặt một cái, có chút hoảng sợ đứng dậy, ngay cả dép cũng không kịp mang, nhanh chóng đi ra khỏi phòng ngủ, tìm bóng dáng của anh.
Cô đã có thói quen, mỗi sáng sớm khi thức dậy vừa mở mắt ra sẽ nhìn thấy anh, bởi vì không thấy được anh, cuối cùng cô cũng không khỏi hoảng sợ, sợ mấy ngày ngọt ngào này, thật ra là do mình tưởng tượng trong mơ.
Nếu quả thật là mơ, vậy đối với cô mà nói thật sự rất tàn nhẫn.
Đỗ Linh Lan thở hổn hển đi tìm, cho đến khi tìm được Hàn Lạc Đình ở trong phòng bếp, hai chân đã mềm nhũn, thiếu chút nữa chân cô đứng không vững.
Nghe được tiếng bước chân Hàn Lạc Đình quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt hoảng sợ và lo lắng của cô, còn có hai bàn chân trần trụi của cô.
“Làm sao vậy?” Anh nhíu mày, tiến lên ôm lấy Đỗ Linh Lan, đi đến ghế sofa trong phòng khách, “Tại sao lại không mang giày? Còn có áo khoác đâu? Tại sao lại không mặc? Nếu như cảm lạnh thì phải làm sao hả?” Giọng điệu của anh mang theo một chút trách cứ, đối với nguy hiểm cảm thấy không vui.
Nhưng một lúc sau, Hàn Lạc Đình phát hiện Đỗ Linh Lan khác thường, vội vàng đưa tay đặt lên trên trán của cô, “Không thoải mái sao? Chúng ta đi đến chỗ bác sĩ một chuyến.” Vừa nói anh vừa đứng dậy, cởi áo khoát trên người xuống, khoát lên trên cơ thể chỉ có quần áo ngủ mỏng manh của cô, muốn ôm cô đi ra ngoài.
“Đợi một chút.” Đỗ Linh Lan lấy lại tinh thần, kéo cánh tay của anh, không để cho anh thật sự đưa cô đến chỗ bác sĩ, “Em không sao, thật, em chỉ là . . . . . Chỉ là khi tỉnh lại không nhìn thấy anh, có chút lo lắng mà thôi.” Cô nhẹ nhàng, nói nhỏ như muỗi kêu, chỉ cảm thấy chính mình chuyện bé xé ra to rồi.
Nghe vậy, bước chân của anh dừng lại.
Trên g
