nhất tề quay về phía một người đàn ông cao ráo, ăn vận không chê vào đâu được đang đứng ở phía bên trái sân khấu. Tôi nháy mắt với Năm Mươi. Chết tiệt thật, anh ấy sẽ làm chuyện này thế nào? Nhưng anh đang gãi cằm và trao cho người lạ mặt một nụ cười châm biếm. Rõ ràng là Christian biết ông ta. Người lạ mặt gật đầu lịch thiệp với Christian.“Nào, các quý ông! Chúng ta có những đối thủ nặng ký trong ngôi nhà này tối nay.” Giọng người dẫn chương trình phát ra đầy sôi nổi qua chiếc mặt nạ hình chú hề khi anh ta quay qua tươi cười với Christian. Đây là một màn tuyệt vời, nhưng đấy là giá của tôi. Tôi muốn khóc nức lên.“Hai mươi,” người trả giá Christian lặng lẽ thốt ra.Tiếng rì rầm của đám đông tắt lịm. Mọi người nhìn chằm chằm vào tôi, Christian, và Quý ông Bí ẩn bên cạnh sân khấu.“Hai mươi lăm,” người lạ mặt đáp.Chuyện này sẽ còn có thể gây lúng túng hơn nữa không?Christian nhìn anh ta bình thản, nhưng anh ta mỉm cười. Tất cả các cặp mắt đổ dồn vào Christian. Anh ấy sẽ làm gì đây? Tim tôi lộn lên tận miệng. Tôi thấy buồn nôn.“Một trăm nghìn đô-la,” anh ấy nói, giọng vang lên rõ ràng vang vọng khắp khu lều.“Cái quái gì thế?” Lily rít lên rõ ràng phía sau tôi, và tiếng thở hổn hển bao trùm và những tiếng rì rầm kinh ngạc đầy thích thú xuyên qua đám đông. Người lạ mặt đưa tay lên trong vẻ thất bại, cười lớn, còn Christian cười với anh ta đầy tự mãn. Từ trong khóe mắt của mình, tôi có thể thấy Mia nhảy tưng tưng lên vui sướng.“Một trăm nghìn đô-la cho Ana dễ thương! Lần thứ nhất… lần thứ hai…” Người dẫn chương trình nhìn chằm chằm vào người lạ mặt đang ôm đầu giả vờ đầy tiếc nuối và cúi người xuống lịch thiệp.“Bán!” Người dẫn chương trình thét lên đắc thắng.Trong tiếng vỗ tay và cổ vũ chói tai, Christian bước về phía trước để nắm lấy tay tôi và giúp tôi rời khỏi sân khấu. Anh nhìn tôi chằm chằm với nụ cười vui vẻ khi tôi tìm đường xuống, hôn vào mu bàn tay tôi rồi giấu nó vào chỗ khum khum nơi cánh tay anh, và dẫn tôi hướng về lối ra của rạp.“Người đó là ai?” Tôi hỏi.Anh nhìn chằm chằm xuống tôi. “Ai đó em có thể gặp sau. Ngay bây giờ, anh muốn cho em thấy cái này. Chúng ta có khoảng ba mươi phút cho tới khi lần Đấu giá Khiêu vũ Đầu tiên kết thúc. Rồi chúng ta phải quay trở lại sàn nhảy để anh có thể thưởng thức lượt nhảy mà anh đã trả tiền cho nó.”“Một lượt nhảy quá đắt đỏ,” tôi lầu bầu phản đối.“Anh chắc là nó đáng giá đến từng xu lẻ.” Anh mỉm cười ranh mãnh với tôi. Ôi, anh có một nụ cười thật rạng rỡ, và nỗi đau quay trở lại, trổ hoa trong thân thể tôi.Chúng tôi đã ra ngồi bãi cỏ. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ đi về hướng nhà thuyền, nhưng thất vọng thay, có vẻ chúng tôi đang hướng về sàn nhảy nơi bây giờ một ban nhạc lớn đang chuẩn bị. Có ít nhất là hai mươi nhạc sĩ, và một vài khách mời đang vây quanh, lén lút hút thuốc – nhưng vì phần lớn hoạt động đó ở đằng sau rạp, nên chúng tôi không thu hút quá nhiều sự chú ý. TẬP 2 ĐEN (98)Christian dẫn tôi ra phía sau nhà và mở một ô cửa sổ kiểu Pháp dẫn vào một căn phòng khách tiện nghi rộng rãi mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Anh sải bước qua sảnh vắng vẻ hướng về phía cầu thang chung với hàng lan can bằng gỗ bóng lộn, tao nhã. Giữ tay tôi trong vòng tay anh, anh dẫn tôi lên tầng hai và lên tới bậc cầu thang để lên tầng ba. Mở một cánh cửa trắng, anh dẫn tôi vào một phòng ngủ.“Đây là phòng của anh,” anh bình thản nói, khi đứng bên cánh cửa và khóa nó lại sau lưng.Căn phòng rộng, bình dị và đồ đạc thưa thớt. Các bức tường màu trắng, cũng giống như đồ nội thất; một chiếc giường đôi, một cái bàn và chiếc ghế, những ngăn tủ nhét đầy sách và các chiến lợi phẩm dành được ở bộ môn quyền anh, nếu xét theo vẻ bề ngoài. Những bức tường được treo các poster phim: The Matrix, Fight Club, The Truman Show, và hai poster lồng khung trưng hình các võ sĩ quyền anh. Một người tên là Guiseppe DeNatale – tôi chưa từng bao giờ nghe về ông ta hết.Nhưng thứ bắt mắt tôi là bảng thông báo màu trắng ở trên bàn, chạm bằng vô số bức ảnh, những lá cờ đuôi nheo hải quân, và các cuống vé. Đó là một lát cắt của Christian trai trẻ.Mắt tôi quay trở lại với người đàn ông tuyệt diệu giờ đang đứng ở giữa phòng. Anh nhìn tôi vẻ ám muội, nghiền ngẫm và khêu gợi.“Anh chưa bao giờ đưa một cô gái vào đây,” anh thì thầm.“Chưa bao giờ?” tôi thì thào.Anh lắc đầu.Tôi nuốt khan dữ dội, và cơn đau quấy quả tôi trong hai tiếng trước giờ gào lên, thô bạo và ham muốn. Nhìn anh đứng kia trên tấm thảm màu xanh biển vương giả trong chiếc mặt nạ đó… nó còn hơn cả gợi tình. Tôi muốn anh. Ngay bây giờ. Bằng bất cứ giá nào tôi có thể có anh. Tôi phải cố cưỡng lại việc lăn xả vào anh và xé toạc quần áo anh ra. Anh đi chậm rãi về phía tôi.“Chúng ta không có nhiều thời gian, Anastasia, và với cách tôi đang cảm thấy ngay lúc này đây, chúng ta sẽ không cần lâu đâu. Quay người lại nào. Để anh đưa em khỏi chiếc váy.” Tôi quay người lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, thật biết ơn là anh đã khóa nó lại. Anh cúi xuống êm ái thì thầm vào tai tôi, “Cứ đeo mặt nạ nhé.”Tôi rên rỉ khi cơ thể siết chặt lại hồi đáp anh. Anh thậm chí còn chưa chạm và
