nguội lạnh này hả?”“Không.”“Ồ?”Anh thở dài. “Người phục tùng của anh nấu, Anastasia.”“Ồ, tất nhiên rồi.” Mặt tôi nóng bừng. Sao tôi có thể ngớ ngẩn như vậy nhỉ? Tôi mỉm cười ngọt ngào với anh. “Quý ngài muốn ăn gì nào?”“Bất cứ thứ gì quý cô có thể tìm thấy,” anh nói ám muội.XEM XÉT KỸ CÀNG những thứ hoành tráng chứa trong tủ lạnh, tôi quyết định làm món trứng omelet kiểu Tây Ban Nha. Còn có cả khoai tây đông lạnh nữa – thật hoàn hảo. Sẽ nhanh chóng và dễ dàng thôi. Christian vẫn ở trong phòng làm việc, rõ ràng là đang xâm nhập vào sự riêng tư của vài kẻ ngây thơ đáng thương nào đó rồi thu thập lại thông tin. Ý nghĩ ấy thật khó chịu và làm miệng tôi đắng ngắt. Trí óc tôi quay cuồng. Anh thực sự không có một giới hạn nào.Khi nấu ăn, tôi cần có chút nhạc nhẽo, và tôi cũng không định nấu ăn một cách ngoan ngoãn hiền lành! Tôi thơ thẩn bước tới chỗ chiếc iPod dock[4'> cạnh lò sưởi và cầm iPod của Christian lên. Tôi cá là trong đây còn có nhiều bài hát nữa của Leila – và chợt thấy sợ sợ trước ý nghĩ này.[4'> Thiết bị phát âm thanh gắn ngoài để cắm iPhone/iPod.Cô ta đang ở đâu? Tôi băn khoăn. Cô ta muốn gì?Tôi rùng mình. Đây đúng là một di sản mình được kế thừa. Thật không tài nào hiểu nổi.Tôi lướt qua list nhạc dài dằng dặc để tìm bài nào đó nghe vui vẻ. Hmm, Beyoncé – có vẻ không phải khẩu vị của Christian. “Crazy in love.” (Yêu điên dại.) Ồ đúng rồi! Thật phù hợp làm sao. Tôi ấn nút “lặp lại” rồi bật to ầm ĩ.Khệnh khạng, tôi quay lại bếp tìm một chiếc bát tô rồi mở tủ lạnh lấy trứng ra. Tôi vừa đập trứng, đánh trứng vừa nhảy nhót theo tiếng nhạc.Lùng sục tủ lạnh lần nữa, tôi lôi ra khoai tây, thịt xông khói, và – đúng rồi! – cả đậu Hà Lan. Thế là quá tuyệt rồi. Tìm một chiếc chảo, tôi đặt nó lên lò, trút vào ít dầu ô liu rồi trở lại tiếp tục đánh trứng.Không có chút thông cảm nào, tôi thầm nghĩ. Điều này có khác thường với Christian không nhỉ? Có lẽ tất cả đàn ông đều vậy, thường có một bức tường ngăn cách với phụ nữ. Chỉ là tôi không biết mà thôi. Có lẽ điều này chẳng phải một phát kiến vĩ đại gì. TẬP 2 ĐEN (71)Giá mà Kate ở nhà lúc này; cô ấy sẽ biết. Cô ấy còn đang vi vu mãi tận Barbados, phải đến cuối tuần lễ sau khi làm một chuyến du hí thêm với anh chàng Elliot cô ấy mới trở về. Tôi phân vân liệu đó có phải là một kiểu “tình dục sét đánh” hay không.Một trong những điều anh yêu ở em.Tôi ngừng đánh trứng. Anh ấy đã nói thế. Thế có nghĩa là còn những điều khác nhỉ? Lần đầu tiên kể từ lúc nhìn thấy bà Robinson với nụ cười rạng rỡ chân thành, tôi bất giác mỉm cười.Christian quàng tay ôm chầm lấy tôi, làm tôi nhảy dựng lên.“Chọn nhạc hay đấy nhỉ,” anh gầm gừ khi hôn vào sau vành tai tôi. “Mùi tóc em ngọt ngào quá.” Anh rúc vào tóc tôi rồi hít thật sâu.Khao khát bùng lên nơi bụng tôi. Không. Tôi nhoài người khỏi vòng ôm của anh.“Em vẫn còn giận anh đấy.”Anh nhíu mày. “Em định giữ cơn giận này bao lâu vậy?” anh hỏi, lùa tay qua tóc.Tôi nhún vai. “Ít nhất cho đến khi em ăn xong.”Môi anh cong lên thích thú. Quay người, anh cầm lấy cái điều khiển từ xa trên quầy bếp rồi tắt nhạc đi.“Anh lưu bài này vào trong iPod đấy à?” tôi hỏi.Christian lắc đầu, vẻ mặt sa sầm, và tôi biết đó là cô ta – cô nàng Ma Nữ.“Anh không nghĩ là cô ta đang cố nói với anh điều gì đó sao?”“Ừm, nghĩ lại thì, cũng có thể,” anh lặng lẽ nói.Đã bảo mà. Chẳng có chút thấu cảm nào. Cô Nàng Tiềm Thức của tôi khoanh tay lại và chép miệng vẻ chán ngán.“Sao nó vẫn còn ở đây?”“Anh khá thích bài hát này. Nhưng nếu nó làm em thấy khó chịu thì anh sẽ xóa đi.”“Không, không sao đâu. Em thích vừa nấu ăn vừa nghe nhạc.”“Em muốn nghe gì nào?”“Làm em ngạc nhiên đi.”Christian đi về chỗ chiếc IPod dock trong lúc tôi trở lại với bát trứng của mình.Một thoáng sau, tiếng hát ngọt ngào chứa chan cảm xúc của Nina Simone đã tràn ngập căn phòng. Đó là một trong những bài hát yêu thích của dượng Ray: “I Put a Spell on You.” (Anh sẽ bỏ bùa em.)Mặt đỏ bừng, tôi quay lại nhìn Christian trân trối. Anh đang cố nói với tôi điều gì vậy? Anh đã bỏ bùa tôi từ lâu lắm rồi mà. Chao ôi… ánh nhìn của anh đang thay đổi, sự ngạo mạn biến mất, nó trở nên tối sẫm và rực cháy.Tôi nhìn anh, hoàn toàn bị mê hoặc khi anh – chậm rãi như một con thú săn mồi – oai vệ bước về phía tôi đúng theo nhịp điệu chầm chậm đến nghẹt thở của bài hát. Anh đi chân trần, mặc chiếc sơ mi trắng không tì vết, quần jean, với một ánh nhìn âm ỉ cháy.Nina hát đến đoạn “em là của anh” thì Christian vừa đến chỗ tôi, ý định của anh đã rõ ràng.“Christian, xin anh,” tôi thì thào, cái đánh trứng trở nên dư thừa trong tay tôi. TẬP 2 ĐEN (72)“Xin gì?”“Đừng làm chuyện này.”“Chuyện gì?”“Chuyện này.”Anh đứng trước mặt tôi, nhìn chằm chằm xuống tôi.“Em chắc chứ?” anh khẽ hỏi. Với tay ra, anh lấy cái đánh trứng từ tay tôi rồi đặt nó trở vào bát trứng. Tôi hốt hoảng. Tôi không muốn chuyện này – mà lại muốn chuyện này – đến chết đi được. Anh quá phiền nhiễu, quá nóng bỏng và đáng khát thèm. Tôi dứt ánh mắt đăm đăm của mình khỏi cái nhìn mê hồn của anh.“Anh muốn em, Anastasia,” anh lẩm bẩm. “Anh yêu, anh ghét, và anh thích đấu khẩu với
